"Chúng ta đã lấy được cờ trận của đội 4, anh ta không rõ thực lực của chúng ta định chọn một quả hồng mềm khác để nắn trước!"
"Bây giờ làm sao?"
"Đội 2 quá xa không quản được, đến đội 6 xem sao, tùy cơ ứng biến."
Sau khi đội 3 tiến vào trận địa của đội 2 đã thăm dò đánh vài đợt tiêu hao, rất nhanh đã xác định được.
"Xem ra tin tức là thật! Vật tư của họ chắc chắn có vấn đề rồi."
"Tiếc quá, đáng lẽ nên đi đánh đội 1!"
"Lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, chiếm lấy đội 2 trước đã!"
Bên kia Khương Văn dẫn đội gồm Thời An, Alice, Siren, Tôn Thiên Vũ cùng với hơn một nửa số học viên cấp 2S và S, tổng cộng hơn 50 người.
Một đám người nằm trên đỉnh núi từ xa nhìn trận chiến ngút trời phía trước.
Trận địa của đội 6 đã loạn thành một mớ hỗn độn.
Đội 5 đến hơn 50 người gần như là dốc toàn bộ lực lượng.
"Với binh lực này họ hạ được đội 6 sẽ đến lượt chúng ta!"
Trận phòng ngự dưới sự áp đảo về số lượng và cấp bậc không trụ được nửa giờ, Louis đã dẫn người xông vào trung tâm của đội 6.
"Phó đội trưởng Khương, có cần giúp không?"
Nếu đội 6 mất thì đội 7 sẽ là người tiếp theo.
Đột nhiên nảy sinh cảm giác môi hở răng lạnh.
"Cứu đi!"
"Khoan đã, vật tư của đội 6 chúng ta còn cần không?"
"..."
Cậu nghiện trộm đồ à...
Deidara nhìn hỏa lực và quân địch đang ồ ạt kéo đến liền đoán rằng đêm nay sẽ là trận chiến cuối cùng của đội 6.
Cô nén lại một hơi thề sẽ bảo vệ cờ trận đến giây phút cuối cùng.
"Các chiến hữu, rất vui được kề vai chiến đấu cùng các bạn, trở thành đội trưởng của đội 6 là vinh dự của tôi nhưng tình hình đêm nay mọi người cũng đã thấy..."
"Tôi sẽ làm tròn trách nhiệm cuối cùng, chiến đấu đến khi không còn một binh một tốt."
Trên kênh công cộng tất cả mọi người đều im lặng.
Năng lực hay không thì nói sau, chiến sĩ của Liên Bang đều xứng đáng với lá cờ 7 sao bay phấp phới trên đầu.
Dù là trên sân đấu hay trên chiến trường, không bao giờ từ bỏ cho đến giây phút cuối cùng!
"Vì đội 6! Xông lên!"
"Cố lên!"
Đoạn ngắn này đã thể hiện đầy đủ phẩm chất chiến đấu và tinh thần quân nhân của Deidara, cô không hề thua kém bất kỳ cường giả nào.
Toàn thể đội 6 đã chuẩn bị sẵn sàng bị loại, đột nhiên trên kênh công cộng vang lên một giọng nói thoải mái và tùy hứng: "Có cần giúp không?"
"?"
"Ai đấy?"
"Đội 7 chúng tôi chuyên nhận các dịch vụ trả phí như bảo vệ hộ tống, bán thuốc, sửa chữa cơ giáp, không lừa già dối trẻ, số lượng lớn có giá ưu đãi, đến trước được trước..."
Giọng điệu và nội dung này nghe thật lạc lõng giữa cuộc chiến ác liệt.
Của đội 7? Dịch vụ trả phí?
Hai đội kẻ tám lạng người nửa cân, cậu còn có thể cứu tôi? Không tin lắm!
Deidara nghe hiểu rồi, giúp thì được nhưng phải trả tiền!
Giọng của Tôn Thiên Vũ lại cho Deidara một tia hy vọng.
"Cần thiết thì giúp trước, trả tiền sau!"
"Được thôi!"
"Anh chị em! Chúng ta lên!"
Thời gian này Huyền Thanh Tông đã khá lên nhưng nỗi sợ nghèo trong xương tủy vẫn ám ảnh tiểu Tôn Tôn.
Sư tôn nói Huyền Thanh Tông ở giới tu tiên là một đại tông môn có hàng vạn đệ tử.
Để nuôi nhiều người như vậy chắc phải tốn rất nhiều tiền!
Vì vậy cậu có thể kiếm được chút nào hay chút đó, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.
Chỉ cần có chiến trường là cậu xuất hiện, ưu tiên hàng đầu là tích góp của cải!
Lời này khiến trung tâm chỉ huy và khán giả Tinh võng ngẩn cả người.
[... Có nghiêm túc không vậy?]
[Khán giả cũ của khu vực thứ bảy xin xác nhận, là thật!]
[Bảo vệ hộ tống, bán thuốc, sửa chữa cơ giáp... Nghiệp vụ cũng rộng ghê!]
[Đừng nói với tôi trước đây họ cũng làm thế này rồi nhé?]