"Hai hôm nay con trai bận gì thế?"
"Không biết nữa, về đến nhà là không ra khỏi phòng, tôi nghe thấy nó còn đang nói chuyện, có phải đội tuyển đang tổng kết không?"
"Không có, hai ngày nay đều được nghỉ."
Siren thuộc gia tộc Alder đời đời tòng quân, rất có thế lực trong quân đội.
Ông nội Sear, cha Sed đều là chủ quản của chiến trường thứ 8, là những anh hùng trực diện đối đầu với cuộc xâm lược của Trùng tộc.
Nhiều năm chinh chiến sa trường, trên người ông vẫn còn không ít vết thương cũ, còn có bệnh phóng xạ ngày càng nặng.
Nhưng điều kỳ diệu là khi Siren từ cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự trở về đã đưa cho ông hơn hai mươi ống Tịnh Linh Dịch.
Thứ này làm sao ông không biết được, gần đây trong quân đội đang xôn xao về loại thuốc thần kỳ trong truyền thuyết có thể loại bỏ phóng xạ, phải tranh giành đến vỡ đầu.
Mấu chốt là thứ này không phải có tiền là mua được.
Sed đã nhường cơ hội mua của mình cho phó quan vì vậy ông chỉ có thể đợi đợt sau.
Kết quả lại nhìn thấy con trai mình có cả đống.
"Tô Tử Ngang của Học viện Quân sự số 18 đưa, thuốc của quân đội hình như do nhà họ cung cấp."
"Hả? Quan hệ của các con tốt đến mức đó rồi à?"
Ông nghe nói có không ít nhà quyền quý ở Hành tinh Trung Ương sắp đạp nát cửa nhà họ Tô rồi mà đối phương vẫn không hé răng.
Cứ nói là hết rồi!
Hóa ra mọi người tìm quan hệ đã tìm sai người rồi sao?
Mấy đứa mới quen nhau bao lâu mà thứ đồ mấy triệu bạc này nói tặng là tặng vậy?
"Hê hê, bọn con là anh em rồi."
"Cái này có phải quý giá quá không, chúng ta cứ thế nhận có ổn không?"
Siren ngẫm nghĩ, có gì không ổn đâu, anh thấy Linh Linh mất một tiếng đồng hồ đã luyện ra một vại lớn.
Còn là do chính tay anh múc ra đóng gói, cái quy trình sản xuất kiểu xưởng nhỏ đó cảm thấy cũng không quý giá lắm...
"Cái này con không được cho người ngoài đâu đấy."
Nếu truyền ra ngoài chẳng phải là gây phiền phức cho nhà họ Tô sao!
"Vâng, con chỉ cho bố thôi không cho ai khác, chỗ con đây là đủ dùng rồi, bố không đủ thì cứ tìm con."
"Còn xin được nữa à? Người anh em này của con có phải hào phóng quá rồi không?"
"Hê hê, họ đối tốt với con lắm."
Nói xong anh cười ha hả rồi đi làm việc của mình, để lại cho ông bố một gánh nặng lớn trong lòng.
Món nợ ân tình lớn như trời này biết trả thế nào!
Ngay khi mấy người trở về 9527 là Kỷ Văn Thanh đã nhận được tin.
Thời gian này nhờ có Tịnh Linh Dịch ông ta vừa có danh vừa có lợi.
Nhưng không ngờ nhờ bạn bè kiêm đồng nghiệp chăm sóc mấy người Thời An, kết quả con sói đuôi to đã bắt đầu trộm nhà.
Nghĩ đến loại dung dung dịch phục hồi tăng cường kia, tuy danh tiếng không kinh khủng bằng Tịnh Linh Dịch nhưng nhiều người dùng, hiệu quả lại kinh người!
Chiến sĩ, thợ săn tiền thưởng, cướp Vũ trụ, gần như tất cả những ai cần đều dùng được.
Lượng tiêu thụ cực lớn!
Tuy ghen tị nhưng một miếng không thể ăn thành mập, phân tán một chút cũng tốt.
Ông ta vẫn hiểu đạo lý cây cao đón gió.
Nếu tất cả đồ của Thời An đều bán từ chỗ ông ta, cây cao hơn rừng, e là vận may của ông ta đến đây là hết.
Bây giờ thì tốt rồi, nhà họ Tô, Michael, cửa hàng tạp hóa của Huyền Thanh Tông đều đang bán, còn có khách hàng lớn là Cố Nhược Đình ở quân đội hành tinh 275.
Ông ta đã nhẹ gánh đi nhiều.
"Chúc mừng chúc mừng! Chúc mừng cô thuận lợi tiến vào giải toàn quốc!"
"Tôi giữ lại cho mọi người một ít vật liệu cơ giáp, cấp bậc không quá cao nhưng khá hiếm, sau này ít nhiều cũng dùng đến."