Chương 645

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:33:23

"À! Vậy nhiệm vụ của tôi là gì?" "Anh mới nhập môn nên cứ xem và học là được." "Vâng." "Phải chăm sóc tốt cho khách hàng lớn của chúng ta." "Vâng vâng!" Vẻ ngoài Samuel bình tĩnh nhưng trong lòng đã bắt đầu run sợ rồi. Chính anh! Năm nay cũng là ôm đùi vàng mới vào được top 100 toàn quốc! Bây giờ đã bắt đầu nhận nhiệm vụ của Nguyên soái Liên Bang rồi! Thăng tiến quá nhanh khiến anh ta có chút sợ độ cao! "Còn nữa, tất cả tiền bạc của tôi anh phải giữ giúp tôi." "Để trong tài khoản quang não không phải tiện hơn sao?" "Để ở chỗ tôi không an toàn." Không an toàn? Không an toàn thế nào? Trong túi của kẻ cuồng vũ khí mà không an toàn á? Tiểu Huyền Tử: [Thiên mệnh khó trái!] Trong ấn tượng của Samuel, sư tôn là một người mang đầy màu sắc huyền thoại. Chiến lực mạnh, biết vẽ bùa, biết bày trận, biết xem tướng xem phong thủy, đối xử với đệ tử tốt không chê vào đâu được! Chuyện sư tôn giao anh ta nhất định phải làm cho thật đẹp! Anh ta muốn trở thành đệ tử ngoan nhất toàn Huyền Thanh Tông! Trong lòng Tiểu Huyền Tử thì đang do dự, rốt cuộc có nên nói cho Samuel biết nguồn gốc của đoạn duyên phận sư đồ này không... Hai người hạ cánh xuống Parks rồi đi phi thuyền liên thành đến thẳng đại lộ Trung Ương. Sau khi xuống phi thuyền họ đi bộ đến đích. Vừa hay ở ngay trước cửa quân đội gặp phải người không ngờ tới. "Samuel?" "Hả? Bố?" "Sao con lại ở đây?" "Sao bố lại ở đây?" Hai người đồng thanh hỏi. Chỉ vì lỡ nhìn thêm một lần giữa biển người... Tiểu Huyền Tử bị làm cho kinh ngạc rồi! Saron, người giàu nhất Hình tinh Minh Vương! Vị cha già đầy mạnh mẽ này! Ngoại hình giống hệt Samuel nhưng còn có phần hơn! Thần Tài thật sự đây rồi! Tiểu Huyền Tử thầm nghĩ: [Bố của Samuel có muốn đến tu tiên không nhỉ?] Nếu có hai vị này trấn giữ, khu Trận pháp chẳng phải là có thể mọc thêm đôi cánh tiền tài, càng như hổ thêm cánh sao! "Bố đến tham dự Hội nghị doanh nhân Liên Bang. Không phải con đi tinh cầu 9527 thăm bạn sao? Sao lại chạy đến đây?" Saron không ngờ sẽ gặp con trai ở đây, thậm chí còn có chút tức giận. "À, con có chút việc, bây giờ không nói rõ được, đợi con về rồi sẽ nói cho bố biết." Chưa đợi anh nói xong, xa xa đã có một người từ trụ sở quân đội đi tới, người đến vừa hay là Nguyên Cảnh. "Huyền sư phụ, cậu Samuel, mời đi bên này." "Bố, lát nữa gặp sau nhé." Nói xong Nguyên Cảnh dẫn hai người đi vào trong trụ sở quân đội, vẻ mặt vui tươi, thái độ thân thiết lịch sự. "?" Saron nhíu mày định gọi người lại. Bên cạnh, hội trưởng Hiệp hội doanh nhân cũng là Bộ trưởng Bộ Kinh tế Liên Bang, Đổng Tư Thành lập tức giữ ông lại. "Đợi đã." "Đợi gì chứ, nó nói đi tìm bạn mà lại chạy lung tung, tôi phải hỏi cho rõ mới được." "Hỏi gì mà hỏi? Đây là lúc dạy dỗ con cái sao? Không thấy người đón nó là ai à?" Sự chú ý của Saron đều dồn vào con trai nhưng Đổng Tư Thành lại nhìn rất rõ. "Cảnh vệ số một bên cạnh Nguyên soái, Nguyên Cảnh!" Đừng thấy chỉ là một cảnh vệ viên, cấp bậc ngang với bộ trưởng như ông đấy. Ông muốn gặp đối phương còn phải hẹn trước! Vị này không phải là nhân vật đơn giản đâu. Còn cả thái độ đó nữa... Cung kính! Chính là cung kính! Toàn Liên Bang có mấy người có thể khiến Nguyên Cảnh cúi đầu! Người phụ nữ bên cạnh Samuel là ai? Nguyên Cảnh dường như đến để đón cô ấy! "!" Lúc này Saron mới phản ứng lại, hít một hơi khí lạnh. Nhìn kỹ lại, nơi họ vào vừa hay là trụ sở chính của quân đội! "Đệt!" Ông thì muốn đi đấy, nhưng có vào được không? Nhưng con trai lại thản nhiên đi vào, còn là Nguyên Cảnh đích thân đến đón!