Đương nhiên năng lượng vừa có thể là quặng năng lượng vừa có thể là linh khí.
Đặc biệt là do người tu tiên điều khiển thì hiệu quả gấp bội.
"Dạy 5 phút là biết luôn!"
Tên đầy đủ là thần thú con rối thú sắt năng lượng mới thế hệ đầu tiên của Huyền Thanh!
Khi cậu dùng miệng nói thì những người khác đương nhiên không tin.
[Không cần năng lượng? Tôi không tin!]
[Đúng vậy, cơ giới phức tạp như vậy mà điều khiển bằng tay? Điên rồi à?]
[Không thể nào, không phù hợp với lẽ thường!]
[Chạy được tôi livestream trồng cây chuối đi ị!]
[Đã chụp màn hình! Tôi chờ!]
[Trong Vũ trụ có loại máy móc lớn nào có thể điều khiển bằng tay mà chạy được không? Không có!]
[Máy móc nhỏ có thể điều khiển bằng tay nhưng tốc độ có theo kịp không? Bây giờ họ đang cần đẩy nhanh tiến độ mà!]
Nghe xong nguyên lý mấy vị Cơ giáp sư kỳ cựu ở trung tâm chỉ huy đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.
"Đây không phải là... Cơ giáp điều khiển bằng tay sao?"
Vì hiệu suất và sức chiến đấu thấp nên đã bị xã hội Vũ trụ loại bỏ hơn trăm năm, chỉ có thể thấy trong sách lịch sử, cơ giáp điều khiển bằng tay!
Thứ cũ kỹ như vậy còn có thể xuất hiện trên chiến trường ngày nay!
"Ông đừng nói chứ, nếu tốc độ có thể cải tiến thì thật sự có thể phát huy tác dụng lớn!"
Sau đó những người ngoài màn hình cứ thế trơ mắt nhìn Tôn Thiên Vũ dạy mấy người Huyền Thanh Tông, trong vài phút thông qua mấy tay cầm khiến cho con quái vật khổng lồ đó cạch cạch chuyển động.
[!]
[Chuyển động rồi, chuyển động rồi!]
Sau đó con hổ trắng dài hơn 5m đó bước những bước nặng nề nhưng linh hoạt, từng bước tiến về phía trước, mặt tuyết mềm bị đè xuống thành những dấu chân khổng lồ.
Ngày càng nhanh, ngày càng nhanh!
[Đệt!]
[Đây là cơ quan thuật!]
[Cậu ta nói là Khôi lỗi thuật. ]
[Kệ cậu là cơ quan thuật hay Khôi lỗi thuật, đây tuyệt đối là làm ảo thuật! Quá khoa trương! Giống như một động cơ vĩnh cửu vậy!]
Không chỉ có thể chuyển động mà tốc độ còn khá nhanh!
Sao mà không nhanh được? Nhìn thì là điều khiển bằng tay nhưng rất mệt nên bốn người Huyền Thanh Tông phụ trách lái đã lén lút dùng linh lực.
"Lão Lý, đây là thứ các ông dạy à?"
"... Không phải, e là gia truyền."
Nghe ông nói nhảm này!
Tưởng chúng tôi không biết lai lịch của cậu ta sao?
Đứa trẻ mồ côi được một Cơ giáp sư đã nghỉ hưu nhặt về từ bãi rác...
Tổ tiên ở đâu ra...
Thực tế con rối thú ra chiến trường còn có thể làm được nhiều hơn thế nữa.
Nhưng hiện giờ tác dụng lớn nhất của nó là đưa Học viện Quân sự số 18 đến Vụ Tùng mà không tiêu hao thêm năng lượng.
Thứ chỉ có trong sách cổ này không ngờ còn có thể tỏa sáng một cách hoàn toàn mới trong xã hội Vũ trụ.
10 người chia nhau ngồi lên thú sắt, trong cánh đồng tuyết mênh mông hướng về Vụ Tùng.
[Hôm nay tôi cũng được mở mang tầm mắt rồi!]
[Không hổ là siêu tân tinh! Lần nào cũng có những chiêu trò mới!]
[Cố lên! Nhất định phải đuổi kịp!]
[Mong chờ quá, họ có thể tạo ra kỳ tích mới không!]
Tôn Thiên Vũ không biết rằng con rối thú của cậu đã gây ra một chấn động lớn trong giới Cơ giáp sư toàn Liên Bang.
Bên kia, giữa đại dương lạnh lẽo sâu thẳm, hòn đảo nhỏ trắng xóa đó chính là Vụ Tùng.
Mà cửa biển này là vị trí gần Vụ Tùng nhất, thời gian chỉ còn hai ngày, các đội còn lại đều đang đổ về đây.
Trong 38 đội này không quá 10 đội còn đủ thành viên, có đội thậm chí chỉ còn lại 1 người.
Ví dụ như... Dương Thành.
"Anh Dương!"
"Sư, ấy! Chị à! Cuối cùng cũng gặp được người quen rồi!"
Trong phút chốc Dương Thành nước mắt lưng tròng.
Sức chiến đấu của những người khác trong đội Hải Vương có hạn, đã sớm bị loại.