"Anh đạp nát sông sao mà đến, vạn quân cúi đầu xưng thần! Anh tên là gì?"
"Cố Chiến Đình!"
Một đám người Huyền Thanh Tông bắt đầu cổ vũ theo.
Dường như dù có chuyện gì xảy ra cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng của họ!
Liễu Thành: [Thôi kệ! Lo chuyện bao đồng!]
Nhưng ông ta cũng không cho rằng Liên Bang đã từ bỏ cuộc thi, phần lớn là có chiêu cuối nào đó!
Lý Nguyên Bác: [Chiêu cuối quá nhiều, ông nói cái nào!]
Bên kia, trạm y tế tạm thời của Vòng tròn Thiên Tinh.
Người bị thương của đội 18 đã dùng dung dịch phục hồi siêu cấp của Liên Bang.
Chú ý, các quốc gia khác gọi đó là siêu cấp!
"Khỏi rồi à?"
"Khỏi rồi! Không có vấn đề gì cả!"
"Liên Bang cho nhiều quá!"
Có 7,8 người bị thương dùng loại 300 nhưng những người khác thì như giết gà dùng dao mổ trâu!
Thứ này các quốc gia nhỏ không thể có được, buôn lậu đến các quốc gia lớn khác đều được bán với giá trên trời!
Dùng mà thấy xót!
"Số còn lại tôi trả lại cho chủ nhiệm Lý!"
Có người nghĩ trong lòng, có nên giữ lại rồi trả tiền luôn không.
Nhưng nghĩ đến ánh mắt trong veo thuần khiết của Lý Nguyên Bác như thể cả thế giới đều là người tốt, thật sự không làm được!
Người dẫn đầu cảm kích trả lại thuốc cho Lý Nguyên Bác.
"Chủ nhiệm Lý, cảm ơn nhiều lắm! Giúp quá nhiều luôn!"
"Không có gì, bọn trẻ khỏe mạnh là được."
"Cái này bao nhiêu tiền? Chúng tôi dùng 15 lọ."
"30 vạn."
"30 vạn một lọ à? 4,5 triệu phải không?"
Giá này khá hợp lý, cuộc đấu giá gần đây nghe nói là 70 vạn, đây còn giảm giá 50% rồi.
"2 vạn một lọ, tổng cộng 30 vạn."
"Bao nhiêu?"
"30 vạn là toàn bộ rồi, dung dịch phục hồi 300 của chúng tôi trong nội bộ Liên Bang bán 2 vạn một lọ, cho ông giá gốc, bọn trẻ bị thương tôi cũng không thể nhân cơ hội cháy nhà mà hôi của được!"
"!"
Ông ta sững người một lúc, tỉnh táo lại liền mở quang não.
"Tôi trả ngay bây giờ!"
Một huấn luyện viên trưởng trường quân sự thì không có 4,5 triệu nhưng 30 vạn ông ta có.
Những người khác nghe thấy 2 vạn liền đứng bật dậy khỏi ghế.
Đặc biệt là Liễu Thành ở gần nhất!
Bán 2 vạn! Ông không sao chứ!
Lý Nguyên Bác muốn nói, ông chưa thấy quá trình sản xuất thôi! Tôi nhận 2 vạn cũng thấy nóng tay!
Xưởng đen của Phong chủ phòng Luyện đan!
"Xin lỗi, tôi nên giới thiệu bản thân trước, tôi là huấn luyện viên trưởng của Liên minh Cộng hòa Nemesis, quốc gia chúng tôi có 1. 2 tỷ dân, vị trí ở phía bên kia của Hệ sao Bỉ Lân, cách xa Liên Bang nên cơ hội gặp ngài cũng không nhiều."
"Xin mạn phép trình bày, khu vực của chúng tôi có nhiều cướp Vũ trụ, các chiến sĩ bị thương rất nhiều, liệu có cơ hội mua một lô dung dịch phục hồi của ngài không, nếu có Tịnh Linh Dịch thì càng tốt."
Các quốc gia khác đều đang vểnh tai nghe!
Một khi đã mở lời vậy thì các quốc gia khác có cơ hội không!
"Được chứ, thế này đi, chúng ta cứ để lại số quang não, sau cuộc thi sẽ liên lạc."
"Được, một lần nữa tôi đại diện cho 10 đội tuyển của đội 18 cảm ơn sự giúp đỡ của Liên Bang!"
"Nên làm mà nên làm mà, đều là người của Hệ sao Bỉ Lân cả!"
Liễu Thành chỉ muốn trợn mắt, sao ông không nói đều là con người đi!
Liên Bang năm nay cử đến toàn những người gì vậy!
Lão cáo già! Tâm cơ boy! Chỉ biết làm thánh mẫu thu phục lòng người!
Còn đáng ghét hơn cả tên Carl cười cợt nhả kia!
Lý Nguyên Bác: [Ông nói xem hiệu quả thế nào?]
Mặt trời bắt đầu lặn, tất cả các đội đều bắt đầu tìm nơi dựng trại tạm thời.
Đội 9 cũng đòi nghỉ ngơi, chủ yếu là Alice đói rồi.
Thể lực tiêu hao không lớn nhưng trí lực thì dùng không ít.
"Họ mới đi được bao lâu?"
"5 km..."
Jokyo không hiểu tại sao Liễu Thành lại quan tâm đến Liên Bang như vậy? Bớt đi một đối thủ cạnh tranh không phải là chuyện tốt sao!