Người nhặt rác đến rồi đi, không chỉ có gia đình Lão Vương.
Thêm vào đó đây là xã hội tầng lớp thấp, luôn có những băng đảng thế lực khác nhau.
Thân phận là thợ sửa chữa cơ giáp của Lão Vương đã ở đó, bọn tôm tép không dám đến gây sự.
Nhưng không có nghĩa là một số người, ví dụ như tên đầu gấu của núi rác là Trương Tam.
"Này! Các người!"
"Nói các người đấy!"
"Tôi?"
Người đàn ông cao lớn trước mắt, sau lưng là một đám tiểu đệ du côn.
Hơn hai mươi người khí thế hùng hổ, vừa nhìn đã biết không phải dạng hiền lành.
Người đàn ông dẫn đầu có một vết sẹo do dao rõ rệt từ trán kéo dài đến khóe mắt.
Tạo hình độc nhãn trông càng khó chọc vào.
Thời An thầm nghĩ, đây có phải là nhân vật phản diện tiêu chuẩn trong truyện không!
Quả nhiên đối phương đi thẳng vào vấn đề: "Núi rác này đều do Tô gia của tôi bảo kê, các người đã nộp thuế chưa?"
"?"
"Lúc bán đã nộp thuế liên hành tinh rồi."
"Đó là thuế của chính phủ, còn thuế của Tô gia tôi thì sao?"
"Lấy một ít thì được nhưng nhiều như vậy phải nộp thêm ba phần!"
Thời An nhìn Tôn Thiên Vũ, khó hiểu hỏi.
"Có chuyện này sao?"
"Không, tôi chưa nghe Lão Vương nói."
Vẻ mặt hai người vô tội lại vô cùng tự nhiên thì thầm với nhau.
Nhìn từ phía đối diện chính là không coi họ ra gì.
"Ra ngoài mà hỏi thăm, núi rác này họ Tô, nhiều ngày như vậy lấy đi từng xe từng xe mà không hỏi xem thứ này rốt cuộc thuộc về ai? Chuyện trước đây coi như bỏ qua, xe này hôm nay tôi nhất định phải mang đi!"
Trương Tam không có nhiều kiên nhẫn, đưa tay ra định cướp.
"Tô gia?"
Nghe thấy họ này, dường như đã đánh thức ký ức xa xôi của Tôn Thiên Vũ.
Núi rác hình như đúng là không phải vật vô chủ... Tô gia, có chút quen tai.
Thời An lại không nghĩ vậy.
Vất vả bao nhiêu ngày, khó khăn lắm mới có chút tài sản ai lại muốn đem thành quả lao động của mình dâng cho người khác.
Đối phương trông cũng không giống người đàng hoàng gì.
"A!"
Cô vèo một cái, tay cầm một cây ống thép gãy với tốc độ nhanh như chớp đã đập vào tay tên tiểu đệ đang đẩy xe.
"Đây là đồ của chúng tôi!"
"Lên!"
Phía đối diện thấy họ dám ra tay đương nhiên cũng không yếu thế.
Ra ngoài lăn lộn quan trọng nhất là không được sợ.
Hơn hai mươi người lập tức vây lấy hai người.
Thời An cầm ống thép nhanh chóng lướt qua giữa mấy người.
Ngay sau đó là những tiếng la hét thảm thiết.
"Đập chuột chũi!"
Mọi chuyện bắt đầu quá nhanh, Tôn Thiên Vũ chưa kịp ngăn cản thì hai bên đã bắt đầu hỗn chiến.
Kết thúc còn nhanh hơn!
Chưa đầy một phút, phía đối diện đã ngã hết xuống đất ôm tay ôm chân kêu la oai oái.
Thời An điềm tĩnh đứng đó như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra.
"Dám đánh trả à, cứ đợi đấy cho tao!"
Trương Tam bò dậy dẫn người bỏ chạy.
Anh ta chuyên phụ trách quản lý núi rác cho Tô gia, đám tay chân đều có võ, một số còn từng học trường quân sự hoặc tham gia huấn luyện dân quân.
Không ngờ lại không qua nổi một chiêu trong tay đối phương.
Cô gái nhỏ đó...
"Thời An, chúng ta có phải đã gây họa rồi không?"
"Họ tống tiền? Chúng ta tự vệ chính đáng."
"Nhưng... Chủ nhân của núi rác hình như họ Tô..."
"Hả? Núi rác có chủ á?"
"..."
"Chuyện quan trọng như vậy sao cậu không để sang năm hãy nói..."
"... Mới nhớ ra."
"Vậy có nghĩa là bao nhiêu ngày nay chúng ta đều đang trộm đồ của người khác?"