Lần này nó đã chấp nhận số phận.
Trong cơn mơ màng, dường như có chất lỏng ấm áp chảy vào cơ thể, cơ thể bắt đầu phục hồi nhanh chóng.
Nó nhìn đám người và đám thú trước mặt, hạ mớ lông dựng đứng toàn thân xuống, co rúm người lại lặng lẽ vẫy đuôi.
"Sói cũng biết vẫy đuôi à?"
"Về bản chất thì nó và Đại Hoàng là một nhà."
"Anh giai à, anh xem Đại Hoàng rồi xem lại sói đầu đàn đi, nói chuyện cho đàng hoàng."
Sói đầu đàn lớn hơn Đại Hoàng gấp mười lần, sự hiền lành lúc này cũng chỉ là sự thức thời dưới sự bất đắc dĩ mà thôi.
"Vậy các người chờ đi, xem tôi từ từ cảm hóa nó."
Sau khi tỉnh lại sói đầu đàn không dám đến gần bất kỳ Tinh thú nào nữa.
Diêm Vương quá đáng sợ!
Nó chỉ có thể nép vào bên cạnh Tôn Thiên Vũ.
Một người một sói dù sao cũng có chút nghiệt duyên.
Đối phương có thể giết nó nhưng không giết, bước đầu phán đoán có một tia hy vọng sống!
Đừng nói chứ nơi này thật sự không tồi!
Khí hậu tốt, môi trường tốt, không khí đều thơm.
Không cần lo lắng bão tuyết cũng không cần sợ những cuộc tranh đấu ngầm trong bầy sói.
Ai có thể ngờ một con sói chuyên ăn thịt lại yêu thích ăn cỏ.
Cỏ đó thật ngon, ăn vào giúp toàn thân đều có sức.
Hơi thở bạo ngược trong cơ thể dường như đã được cỏ ở đây làm dịu đi, không gì thoải mái hơn!
Cơ thể hồi phục rất nhanh, ngoài hói đầu ra thì mọi thứ đều đã ổn.
Xa xa đã thấy nó chạy từ ngọn núi này sang ngọn núi kia, thân hình to lớn chạy nhảy làm cả ngọn núi rung chuyển.
Sói bắt đầu thử tiếp xúc thân thiện với các sinh vật khác, hòa nhập vào tập thể mới.
Ngoại trừ Diêm Vương khiến nó sợ hãi thì những người hoặc thú khác đều rất thân thiện.
Nhưng nó vẫn không chạy nhanh bằng con chó vàng nhỏ chưa bằng móng sói, huống chi là con heo hồng đó.
Thứ đó sao lại nhanh như vậy!
Bỏ qua sự ấm ức, cuộc sống của sói trôi qua rất thú vị.
Ngoại trừ vấn đề duy nhất.
Sói đầu đàn phát hiện trong tập thể này, nó tuyệt đối là tầng lớp thấp nhất!
Nó biết điều đó bằng cách nào?
Một là trực giác của sói đầu đàn!
Hai là mời xem video: "Cun cun cun! Cún con qua đây!"
Cục bột trắng chống nạnh, vẻ mặt nghiêm túc ra lệnh cho sói đầu đàn khổng lồ gấp mấy trăm lần mình.
Sói đầu đàn: [Sói sa cơ bị Thống bắt nạt. ]
Gọi ta là chó thì thôi đi, còn nhỏ nữa?
"Người mới đến, nói cậu đấy! Nghỉ, nghiêm!"
Nhưng sói ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
Nó vẫy đuôi, ngoan ngoãn ngồi thẳng vểnh tai lên.
"Được rồi, hôm nay là buổi đào tạo nhân viên mới, tôi là Thống, là giảng viên của buổi đào tạo này! Cậu có thể gọi tôi là thầy Thống!"
"Gâu gâu!"
"Đầu tiên, Huyền Thanh Tông chào mừng cậu!"
Thống phân thân thành 10 cơ thể, một đám cục bột xếp hàng ngay ngắn hoan hô la hét, huýt sáo tung hoa.
Một nghi thức chào đón đơn giản nhưng long trọng kéo dài 5 phút dành cho người mới đến.
"Huyền Thanh Tông của chúng ta là tông môn tu tiên duy nhất của Hệ sao Bỉ Lân, đúng, cậu không nghe nhầm đâu! Chúng ta là tu tiên!"
Sói đầu đàn: "..."
Không hiểu, cái quái gì vậy?
"Không hiểu là đúng rồi, cậu chỉ cần biết chúng ta rất lợi hại là được!"
"Tông chủ của chúng ta là Dật Ninh chân nhân Thời An, người đánh bại cậu là Đại đệ tử của cô ấy, Tôn Thiên Vũ, cậu ta là khí tu, ở ngay ngọn núi bên cạnh."
"Còn cậu, về mặt biên chế thuộc về khu Linh thú của Huyền Thanh Tông, xếp hạng thứ 8, à tôi là thứ 6."
"Tinh thú của Huyền Thanh Tông được quản lý theo mô hình ma trận, thế nào là quản lý ma trận, với trí tuệ của cậu thì tôi rất khó giải thích cho cậu hiểu."