"Thời An của khoa Cơ giáp, tinh thần lực cấp B, để tôi xem rốt cuộc em đã giấu bao nhiêu?"
Càng đánh, Lý Nguyên Bác càng hứng thú với Thời An.
Khoa Chiến đấu đều là những người ngưỡng mộ kẻ mạnh, tôn sùng nắm đấm và sức mạnh.
Thời An nhẹ nhàng né tránh tất cả các đòn tấn công nhưng lại không ra đòn.
Trông có vẻ bị động nhưng thật ra lại ung dung.
Nhậm Vân Khai có chút sốt ruột.
Các đòn tấn công của cậu chưa từng trúng một lần nào, đối phương đang đùa giỡn với cậu.
Cậu tăng nhanh nhịp độ tấn công, góc độ ngày càng hiểm hóc.
Đối phương dồn ép từng bước, Thời An cảm thấy cũng đã đến lúc.
Thế là cô trực tiếp nhảy lên cọc ở mép võ đài, cố ý để lộ lưng để dụ đối phương lao thẳng đến tấn công.
Sau đó nhảy lên không trung ra sau lưng Nhậm Vân Khai, đá một cước khiến đối phương văng xuống.
"!"
"..."
Đây là lần tấn công duy nhất của Thời An, bốn lạng đẩy ngàn cân, trúng vào điểm cốt lõi.
"Mạnh hơn tôi nghĩ!"
Mạnh thì đúng rồi, dường như còn có chút giữ sức.
Thời An cũng không còn cách nào khác, không thể thua ngay trận đầu được.
Thế là cô đánh một mạch vào vòng tám người mạnh nhất.
Từ 900 người vào vòng tám người, trên đường đi có biết bao nhiêu đối thủ, Thời An về cơ bản chỉ dùng một chiêu đã kết thúc trận đấu.
Về chuyện che giấu tài năng, thôi kệ đi.
Chơi mưu mẹo mệt lắm...
Cách chiến đấu của cô đã thu hút sự chú ý của không ít người.
"Của khoa Cơ giáp à?"
"Nghe nói là cấp B!"
"Cô gái nhỏ có cánh tay và đôi chân mảnh khảnh đó?"
"Cô ấy hạ gục Nhậm Vân Khai trong nháy mắt?"
"Tại sao cô ấy không đến khoa Chiến đấu?"
"Cô ấy và Tôn Thiên Vũ đi cùng nhau, đều đã đến khoa Cơ giáp, chủ nhiệm Lý vì chuyện này mà tức sắp chết rồi!"
"Là con cháu nhà quyền quý à?"
"Không phải chứ, họ đến từ núi rác."
"Của Tô gia?"
"Không phải chứ, Nhị thiếu gia nhà họ Tô Tô Tử Ngang học cùng lớp với chúng tôi, tôi nghe cậu ấy nói hai người đó thật sự là người nhặt rác ở núi rác!"
"!"
"Ừm, rất lợi hại!"
"Đánh với Tôn Thiên Vũ đã đủ mệt rồi, cậu nói cho tôi biết cậu ta học khoa Cơ giáp thật à?"
"Thời An còn đáng sợ hơn, chiêu thức của cô ấy tôi chưa từng thấy, không giống như được huấn luyện trong quân đội, nhẹ nhàng như đánh vào bông, hơn nữa đòn tấn công của cô ấy cậu hoàn toàn không thể phòng thủ được."
"Tôi còn chưa chạm được vào vạt áo của cô ấy đã nằm dưới đất rồi..."
Thời An đánh một mạch đến trận chung kết.
Cô gặp một mầm non cấp B khác của khóa này, Mã Khắc của khoa Chiến đấu.
Hai người cùng một loại là ngoại hình không nổi bật, so với sức mạnh thì tốc độ mạnh hơn.
Vốn tưởng với tốc độ và chiến lực của Mã Khắc ít nhất có thể đánh thêm vài chiêu.
Không ngờ Thời An không hề tỏ ra gì chỉ dùng một chiêu đã giành chiến thắng.
"Chết tiệt, Mã Khắc cũng có thể bị hạ gục trong nháy mắt!"
Trận đấu còn chưa bắt đầu mọi chuyện đã kết thúc.
900 người đã tìm ra người chiến thắng cuối cùng,
Của khoa Cơ giáp...
Lòng Lý Nguyên Bác rất phức tạp, vừa vui mừng vừa rối rắm.
"Khoa Chiến đấu thế mà lại đánh không lại một người của khoa Cơ giáp, mấy đứa có thấy xấu hổ không! Có xấu hổ không, người ta còn phải dành thời gian học sửa cơ giáp, mấy đứa thì ngày nào cũng huấn luyện lại đánh ra thành thế này cho tôi!"
"Toàn thể khoa Chiến đấu chạy 20 vòng!"