Chương 382

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:03:44

Gia chủ hiện giờ của nhà họ Liễu là cha của Liễu Như Yên, chuyện này ông ít nhiều cũng đã biết được từ các kênh khác. "Xin lỗi, tôi không thể giúp được." Liễu Như Yên và nhà họ Liễu đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ. Bao nhiêu năm qua không có chút liên lạc nào. Hơn nữa Liễu Như Yên bây giờ một tay nắm giữ Ám Vực, thế lực cũng không kém nhà họ Liễu bao nhiêu. Thời Vinh lại tìm một người trung gian có địa vị cao mang theo quà đến gặp Tô Mộ. Đối phương chỉ nói một câu: "Gặp khó khăn thì than trời, gặp thất bại thì đổ lỗi cho người khác." Bảo ông ta tự tìm nguyên nhân từ chính mình. Anh đừng nói chứ, tuy không chắc chắn một trăm phần trăm nhưng nhà họ Thời thật sự đã tìm ra manh mối. Ám Vực và nhà họ Tô không phải là nguồn gốc, mọi vấn đề đều là Tịnh Linh Dịch. Người có thể đưa Tịnh Linh Dịch mới là người đứng sau ván cờ. Theo suy nghĩ này, Thời Vinh và Thời Khải Nguyên đã nối liền các manh mối. Tịnh Linh Dịch, nhà họ Tô, Tô Tử Ngang! Là bạn học của Thời An! Thời An! "Có liên quan đến nó không?" "Nó đã ra tay rồi, Tịnh Linh Dịch lại liên quan đến nó, bố nghĩ sao?" Lúc này sự tức giận của Thời Vinh đã sắp bùng nổ. "Nó dám! Sao nó dám!" "Bố, có phải chúng ta đã nghĩ nhiều quá không? Chuyện lớn như vậy nó có năng lực đó sao?" Thời Trác Nhiên đã nghe không ít chuyện kỳ lạ về Thời An nhưng anh ta vẫn rất khó có thể liên hệ tất cả những điều này với người em gái ngày nào. "Không chỉ có mối quan hệ này, còn có một người, Tiết Linh Linh." "Trong thời gian thi đấu cô ta đã đưa ra không ít thuốc mới, trong đó có một loại dung dung dịch phục hồi rất giống với loại mà Ám Vực đồn đại, cô ta cũng là bạn học của Thời An." Ba sự trùng hợp cộng lại vậy thì không phải là trùng hợp nữa. "Bố, dù có liên quan đến nó nhưng sao nó có thể?" "Đúng vậy, với năng lực của nó sao có thể gây ra sóng gió lớn như vậy." "Đây là vấn đề lớn nhất." "Phỏng đoán của con là nó đã mượn sức mạnh của Dược sư để mượn dao giết người." Người nhà họ Thời rơi vào im lặng kéo dài. Lúc này chuyện của Thời Nhạc Nhạc không còn quan trọng nữa. Tình hình hiện giờ rất có thể liên quan đến sự hưng suy của cả gia tộc. Thời Vinh và Thời Khải Nguyên thay nhau đến tìm Thời An mấy lần, sau khi bị từ chối mấy lần thì được biết Thời An đã về tinh cầu 9527. Thời Nhạc Nhạc tỉnh lại từ cơn đau dữ dội, trong đầu vẫn là hình ảnh đó. Ánh kiếm từ trên trời giáng xuống, bàn tay lạnh lẽo mảnh mai đó siết chặt cổ cô ta. Đôi môi khẽ mở như tiếng thì thầm của ác quỷ từ địa ngục: "Yếu đuối chính là tội." Quả báo của số phận cuối cùng đã đánh trúng cô ta. Toàn thân cô ta đau đớn, một khi cố gắng sử dụng tinh thần lực đầu óc như muốn nổ tung. Đêm không thể ngủ, lúc tỉnh táo ngắn ngủi lại phải chịu đựng sự dày vò của tinh thần. "Thời An! Thời An!" Nhưng lúc này cô ta không thể hoảng sợ. Phải tìm cách mau chóng hồi phục trở lại sân đấu. Thời Nhạc Nhạc rất hiểu tính cách của nhà họ Thời. Con ruột còn như vậy, cô ta là một đứa con nuôi nếu không có giá trị có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào. Trước đây cô ta đã liều mạng tranh giành giẫm đạp Thời An dưới chân, còn muốn dựa vào liên hôn để đứng vững gót chân không phải là vì lý do này sao? Lúc này sự căm hận của cô ta đối với Thời An đã chuyển thành sự oán giận đối với người nhà họ Thời. Nhưng bề ngoài vẫn phải lạc quan dịu dàng không để người nhà nhìn ra chút gì không ổn.