Cho dù đối xử với tù binh cũng không thể ra tay ác như vậy!
Thương Vấn: [Bảo cô chuyển chuyên ngành chứ không bảo cô sáng tạo!]
"Phần phòng ngự có thể chống lại đòn tấn công có đương lượng cao nhất là 5 triệu."
Samuel tiện tay ném mấy tấm bùa chú ra, tiếng nổ vang trời, khói bụi mịt mù.
Bên ngoài trận pháp hiện lên quang văn hình mai rùa trong suốt, vụ nổ kích hoạt những gợn sóng màu vàng kim nhưng kiến trúc bên trong lại không hề hấn gì.
"Lớp cuối cùng là tấn công, trận pháp sẽ tiến hành đánh dấu linh văn và truy vết kẻ xâm nhập, trong phạm vi trận pháp sẽ khởi động truy vết sinh học, cho đến khi mối đe dọa bị tiêu diệt hoàn toàn."
Samuel khởi động thử nghiệm, mọi người liền nhìn thấy lôi hỏa, mũi tên băng, lốc xoáy, gai đất... Sau khi tấn công, vật thể thử nghiệm ngay cả cặn cũng không còn.
"Nếu cảm thấy lực tấn công không đủ có thể tăng thêm bùa nổ, hiện giờ cung cấp các phiên bản khác nhau từ 50 nghìn đến 2 triệu đương lượng, cấu hình theo nhu cầu, số lượng linh hoạt điều chỉnh tùy ngài lựa chọn."
Thương Vấn day day trán, đầu lại bắt đầu đau.
2 triệu? Ở trung tâm thành phố Parks, thủ đô của Liên Bang?
Cô đến đây để bưng cả cái ổ của Liên Bang à!
Huyền sư phụ có phải làm gì cũng có thể vòng về vũ khí được không!
Sự im lặng lúc này đinh tai nhức óc.
Bỏ qua lực tấn công, đây đã không còn là một trận pháp phòng ngự đơn giản nữa rồi.
So với hệ thống giám sát hiện hành của quân đội, nó tiên tiến hơn không biết bao nhiêu lần.
Đánh dấu linh văn, đó gần như là đánh dấu linh hồn rồi! Chạy đến chân trời góc bể cũng nhớ mặt!
Nếu thật sự làm được sẽ giải quyết được bao nhiêu vấn đề cho Liên Bang!
"Huyền sư phụ à."
"Nguyên soái, ngài gọi tôi là Tiểu Huyền Tử là được."
"Được, Tiểu Huyền Tử sư phụ à, chúng ta có thể giảm bớt sát thương được không, thường thì trên người kẻ xâm nhập có dấu vết tình báo, bắt được là được rồi."
"Vậy sao?"
Tất cả mọi người gật đầu như giã tỏi.
Chứ còn sao nữa?
Chỉ riêng cái huyễn trận đó cũng đủ khiến người ta phát điên rồi còn lấy đâu ra trinh sát!
Tiểu Huyền Tử sờ cằm suy nghĩ một lúc.
Quả thật những nơi khác nhau yêu cầu về phòng ngự và tấn công cũng khác nhau.
Có nơi cần bắt sống, có nơi lại cần tiêu diệt.
"Có lý!"
"Tôi còn có một ý tưởng nữa! Đổi Ngũ Hành Huyễn Trận thành mê cung, cho quản trị viên thời gian bắt người."
"Cái này hay!"
"Phần tấn công có thể đổi thành thủ công, lỡ như phe địch đông người các ngài có thể tự quyết định là chiến hay vây được không?"
"Quá tốt!"
"Hệ thống ba lớp có thể tự do kết hợp lựa chọn các gói khác nhau! Ngài có thể lựa chọn theo nhu cầu, ưu tiên phòng ngự hay tấn công mạnh!"
"Quả là hoàn hảo!"
Tiểu Huyền Tử lắc lắc cái đầu nhỏ, cuối cùng cũng lĩnh ngộ được ý của lãnh đạo.
"Hiểu rồi, ngài chỉ muốn một bản "Ăn mày" thôi!"
"... Đúng đúng đúng!"
Còn kém hơn cả bản demo...
Tiểu Huyền Tử thấy trên mặt khách hàng lộ ra vẻ hài lòng liền tổng kết: "Trận pháp này của chúng tôi bình thường đều ở trạng thái tiêu hao năng lượng cực thấp, trong trường hợp không khởi động, mỗi năm tiêu hao 5 viên linh thạch hạ phẩm."
"Đơn giản dễ học, dễ sử dụng, chi phí bảo trì thấp, bây giờ mua miễn phí lắp đặt và đào tạo, tặng kèm linh thạch và bảo hành hậu mãi hai năm, thế nào? Nguyên soái? Lên xe không?"
"..."
"Lên lên lên! Bao nhiêu tiền một bộ?"
"Ngài là khách hàng lớn của khu Trận pháp chúng tôi."
Là khách hàng lớn duy nhất...
Những thứ này bán hợp pháp chỉ có thể bán cho quân đội.
Việc bất hợp pháp Tiểu Huyền Tử cô đây không làm!
"Trước tiên cho ngài một cái giá dùng thử, 5..."