Thứ nhỏ này cũng khá đặc biệt đấy!
"Ha ha ha ha ha ha!"
"Giới thiệu cho cậu một người, đến đế giày cô ấy làm cũng ngon!"
"Thật sao? Còn có người như vậy à?"
"Đúng, là vua đầu bếp của Huyền Thanh Tông chúng tôi, Táo Vương Gia Tống Nhược Đường, cô ấy làm gì cũng ngon, tôi cũng vì vậy mà béo lên đó! Đợi ra ngoài tôi mời cậu ăn! 3 bữa? Không đúng! 5 bữa!"
Alice dứt khoát vỗ vỗ vào khối cơ bụng trên bụng, hào phóng nói.
"Thật sự được không?"
Rab có chút phấn khích lại có chút thất vọng.
Cậu ta đứng đó bối rối, vẻ ngoài đáng sợ, toàn thân tà khí.
Cậu ta rất rõ ràng mình đã không còn là người bình thường nữa.
Ăn tộc Trùng, giết tộc Trùng, giống như một xác chết biết đi.
Cậu ta sống trong hang động tối tăm ẩm ướt nhưng vẫn khao khát ánh mặt trời, khao khát đồng loại.
Bộ dạng này còn có thể trở về xã hội loài người không?
Cậu ta còn có thể trở về quân đội không?
Những người khác có sợ hãi, không thích thậm chí ghét bỏ cậu ta không.
"Đương nhiên là được rồi! Đi thôi đi thôi!"
Lúc Alice kéo cậu ta, cô liếc nhìn Thời An, trong mắt đối phương là nụ cười ấm áp.
Cố Hàn không nói một lời nhưng bất giác siết chặt nắm tay.
Đây là binh sĩ dưới trướng của anh! Lại bị bỏ lại ở đây lâu như vậy!
Lúc Rab được phân đến chắc mới tốt nghiệp không lâu, mang theo một bầu nhiệt huyết và ước mơ gia nhập Quân đoàn 1.
Cậu ta đã kiên trì đến cuối cùng, một mình cô đơn cầu sinh.
Cho đến 7 năm sau vẫn ghi nhớ trong lúc nguy hiểm phải bảo vệ dân chúng!
Báu vật như vậy không thể để mất nữa!
Thời An đã trải qua hơn 500 năm xuân hạ thu đông, đã gặp qua vô số người, dạy dỗ vô số đệ tử, chứng kiến vô số chuyện.
Nhưng mỗi lần ánh sáng của nhân tính vẫn khiến lòng cô trào dâng!
Giờ phút này ranh giới giữa chính và tà dường như không còn quan trọng nữa.
Vẻ ngoài dữ tợn không thể che giấu được nụ cười chân thành trên khuôn mặt Rab, cũng không thể dập tắt được nhiệt huyết trong lòng.
Tà tu thì đã sao, Dật Ninh chân nhân này bảo kê hết!
"Đợi đã, tôi còn có đồ muốn mang đi."
Rab dẫn họ đến một hang động không xa khu mỏ.
"Hổ con! Hổ con!"
Mọi người kinh ngạc, là hổ tinh sao? Lẽ nào cậu ta ngay cả ngự thú cũng tự học được!
Trong hang động tối tăm là một mảnh tĩnh lặng.
Cho đến khi Rab gọi thêm vài tiếng.
Cuối cùng...
"Meo!"
Một con mèo tam thể từ trong bóng tối chui ra, nhảy lên người Rab.
"Hổ con là tôi nhặt được trong thành phố, mấy năm nay vẫn luôn đi theo tôi."
Nó nhẹ nhàng cọ vào người Rab.
"Vậy là tốt rồi, chúng ta có một con hổ tên là Mèo và một con mèo tên là Hổ con! Đợi khi gặp đối thủ, sẽ dọa chết nó!"
"Ha ha ha ha ha ha!"
Với bối cảnh tận thế, một người một mèo nương tựa vào nhau trong khu vực thất thủ, cảnh tượng này thật đẹp đẽ hiếm có.
"Cậu nói tu cái gì?"
"Chúng tôi là học viên trường quân sự Liên Bang, cũng là người tu tiên."
"Và cậu, bạn của tôi, cậu là tà tu! Cũng được coi là một loại trong số những người tu tiên."
"?"
Rab nhìn mấy người đạp lên phi kiếm bay lượn trên không trung.
Đầu óc của tà tu cũng không đủ dùng nữa rồi!
Thời An nhìn Rab ngây ngô ngốc nghếch.
Phải nói rằng cậu ta thật sự là người có thiên phú tự mình bước vào tiên môn nhờ cơ duyên.
Vẫn còn là một đứa trẻ chưa ra đời đã bị nhốt ở đây.
Cơ duyên xảo hợp gặp được Trùng chúa, nuốt tinh hạch, hướng tử mà sinh, nhập tiên môn.
Trong tình trạng không biết chuyện gì đã xảy ra, dựa vào việc ăn tộc Trùng để có được năng lượng, chậm rãi mò mẫm, không có phương pháp để tuân theo, không có sư phụ tự thông đã đạt đến trình độ hiện giờ.