"Ừ."
Thật ra Tiểu Cửu chỉ muốn sống cùng Thời An, một người một hồ ly cùng với Thừa Ảnh là đủ, nhưng An An rất vui vậy thì cứ thế đi.
An An thích, cô bé cũng sẽ thích.
Trở về trại. Có không ít người nhiệt tình chào hỏi cô.
"Sư tôn, cậu đã về!"
Thời An đưa ba người vào trong lều riêng.
"Giới thiệu một chút! Tiểu Cửu!"
Lời vừa dứt, mấy người liền thấy một con hồ ly nhỏ màu đỏ rực đột nhiên xuất hiện trước mắt!
Đôi mắt to tròn long lanh đảo quanh, vẻ ngoài đáng yêu mềm mại giống như một cô bé vô cùng dễ thương.
Mắt Linh Linh lập tức sáng lên.
"Oa! Dễ thương quá! Đây là hồ ly sao?"
"Hồ ly có màu đỏ rực à? Đẹp quá đi mất?"
"Cậu tìm thấy trong rừng à?"
Khóe miệng Thời An nở một nụ cười dịu dàng: "Em tự nói đi."
"Tôi là Tiểu Cửu, là thần thú khế ước của An An."
"!"
"Đù!"
Giọng nói mềm mại đã làm mọi người kinh ngạc.
"Con hồ ly biết nói chuyện này!"
"Mày... Biết nói à!"
Tiểu Cửu rụt rè trốn sau lưng Thời An rồi ló đầu ra khẽ gật đầu.
Trong phút chốc ba người đứng sững tại chỗ, 6 con mắt chăm chú nhìn con hồ ly nhỏ.
"Em chính là Tiểu Cửu à!"
"Là thần thú thượng cổ Cửu Vĩ Hồ!"
Ba người nghe nói đến thần thú thượng cổ, trong đầu tưởng tượng ra một hình ảnh che mây che nắng, bá khí ngút trời, uy phong lẫm liệt, mạnh mẽ vô song.
Nhưng bây giờ lại là thế này.
Thật là dễ thương đến tan chảy!
Thời An: "..."
Giai đoạn đầu ngại giao tiếp!
Thần thú sở hữu sự hỗn loạn và hoang dã thuần túy nhất, cũng chỉ khi ở trước mặt Thời An mới tỏ ra mềm mại...
Linh Linh sắp không kìm được bàn tay tội lỗi của mình rồi: [Sờ một cái, chỉ sờ một cái thôi!]
"Được."
"Oa oa oa, cuối cùng cũng gặp được rồi, sư tôn nói em bị thương, bây giờ đã khỏi hẳn chưa?"
"Khỏi nhiều rồi!"
"Tốt quá, bây giờ tông môn có bốn người, một thần thú và một thanh thần kiếm!"
"Sau này sẽ còn có nhiều bạn đồng hành hơn! Phát triển Huyền Thanh Tông!"
Mấy người líu lo phấn khích không ngừng.
Linh Linh đã nóng lòng muốn thử.
"Chào, chị tên là Linh Linh."
"Chào."
"Chị 18 tuổi, em bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hơn 13. 000 tuổi rồi."
"?"
"!"
"Hả? Em. . Hơn 1 vạn tuổi rồi?"
"Không nhớ rõ nữa, quen An An đã mấy trăm năm rồi."
"Thần thú có thể sống lâu như vậy sao?"
"Ừm, chỉ cần không gặp thiên kiếp thì có thể sống mãi."
Thần thú thần thú, tồn tại như thần, sống cùng trời đất.
Biết đối phương đã là bà cố của bà cố của bà cố... Vai vế không biết đã lớn hơn bao nhiêu.
Tiết Linh Linh không cam lòng, hôm nay phải đi ngược lại trời đất, nhất định phải sờ mó một chút!
Cuối cùng dưới sự tấn công nhiệt tình không ngừng của mấy người, cô không chỉ sờ được mà còn ôm nhẹ một cái.
Con hồ ly nhỏ ban đầu không quen với người khác ngoài Thời An nhưng dần dần cũng bị mềm lòng.
Theo lý mà nói, Sphinx là khu vực không quản, các đội hoặc là không quan tâm đến nhau hoặc là tranh giành địa bàn, đánh nhau cướp bóc đều là chuyện thường ngày. Hầu như ngày nào cũng loạn thành một mớ.
Nhưng mấy ngày nay các đội mới vào khu mỏ đã chứng kiến một cảnh tượng thần kỳ.
Cảnh tượng quá mức kính trọng, thân ái.
"Ăn chưa?"
"Đang chuẩn bị."
"Chúng tôi có cá hộp cá nhồng đặc sản của hành tinh 765, lại đây, lại đây, lấy về nếm thử đi!"
"Ấy ấy ấy! Cậu khách sáo quá rồi, chúng tôi cũng có đồ ăn ngon đấy, gọi anh em cùng ăn!"
"Được được được, hay là chúng ta đi mời đại lão thử xem?"
"Cô ấy có đến không?"
"Có thể, hôm qua nhà họ Lương đã mời cô ấy rồi!"
"Đi!"
"Đi!"
Sau đó đám người giang hồ này vui vẻ mở tiệc lửa trại.
Trong đó thậm chí còn có cả chiến sĩ của quân đội đóng tại 275.