"Đồ mất dạy! Có thuốc dẫn thú sao không đưa về nhà? Mày có biết mua sắm chiến lược của quân đội có ý nghĩa gì không! Nhà họ Tiết nuôi mày ăn, nuôi mày mặc, nuôi mày lớn mà mày báo đáp gia đình như vậy sao?..."
Nếu là mấy năm trước cô sẽ đau lòng, thất vọng, đau khổ, tức giận, thậm chí còn tìm cách trả thù người cha này.
Nhưng bây giờ trong lòng cô bình lặng không gợn sóng.
Những lời lẽ bẩn thỉu, vinh quang gia tộc, yêu hận tình thù đã rất khó gây ra gợn sóng trong lòng cô.
Quá khứ đã qua, cô còn có một con đường rộng lớn khác.
Tất nhiên điều này cũng không cản trở việc tương lai cô sẽ lấy lại những gì thuộc về mình.
"Cạch" một tiếng cúp quang não, cô bận lắm!
Trần Tiến sắp nhồi máu cơ tim.
Trước đây đối phương còn cãi lại vài câu, bây giờ hoàn toàn không lên tiếng, gọi lại thì đã bị chặn.
Nó làm sao có được công thức, chẳng lẽ là do mẹ nó trước khi chết đã lén để lại?
Sớm biết đã không đuổi nó đi, bây giờ thật sự không thể nắm bắt được nó nữa.
"Nó không có tài nguyên khác chỉ có thể bán công thức cho quân đội, kiếm được một lần chứ không lâu dài, để tao xem xem đồ mát dạy đó có thể sống ra sao!"
Có một điều Trần Tiến nói đúng.
Của cải có được một lần không giữ được lâu!
Vài ngày sau, 25 triệu được chuyển vào tài khoản.
Mấy người vừa phấn khích vừa ra ngoài bổ sung một chút vật liệu...
Rồi không còn rồi nữa...
25 triệu tiêu sạch sẽ, tiền kiếm được từ Tịnh Linh Dịch trong thẻ cũng không còn.
Còn phải bù thêm hai lạng dưa chuột!
"Bây giờ xem ra, cơ giáp là thứ tốn tiền nhất!"
"Tài vận của tôi chắc có chút vấn đề."
Trong nghiên cứu số mệnh có một khái niệm gọi là ngũ tệ tam khuyết là góa, quả, cô, độc, tàn, bần, tiện, yểu.
Những thứ khác thì không sao, nhưng cái "Bần" này! Ảnh hưởng nghiêm trọng tới sự tiến bộ của tông môn.
Thời An không ngờ bước ngoặt của vận mệnh lại chờ đợi cô ở đây!
Chuyện phải nói từ sau khi vòng đấu nhiệm vụ kết thúc.
Túi của mấy người Huyền Thanh Tông căng phồng, tâm trạng vô cùng thoải mái.
Nhưng người nghèo bỗng giàu rất dễ không kiềm chế được bản thân.
Đúng lúc sau khi sửa chữa cơ giáp của đội vô số lần, cảm giác bất lực như dát vàng lên bồn cầu chợt dâng lên, thế là Tôn Thiên Vũ đề xuất:
"Nền tảng quá kém, không sửa được nữa, làm lại một chiếc cơ giáp mới đi?"
"!"
"Được!"
Thời An quyết định dứt khoát.
Đây chắc chắn là một ý tưởng hay.
Hiện giờ cách mấy người điều khiển cơ giáp là chuyển hóa thần thức thành tinh thần lực, sau đó thông qua đường dẫn kết nối với các bộ phận của cơ giáp.
Tổn thất lớn nhưng hiệu suất năng lượng thấp.
Nhưng nếu dùng phương pháp luyện khí và chế tạo con rối của giới tu tiên để thiết kế từ logic nền tảng, liệu có trôi chảy và tiết kiệm sức lực hơn không?
Thế là hai người bắt đầu nghiên cứu bản thiết kế hoàn toàn mới.
Nhân lúc nghỉ giữa các trận đấu mấy người ra ngoài dạo chơi hai ngày, dạo chơi một hồi thì lại lạc đề.
"Cây kẹo hồ lô kia trông ngon quá!"
"Mua!"
"Tôi muốn ăn xiên thịt Tinh thú nướng!"
"Mua!"
"Bánh tráng đặc sản Hành tinh Minh Vương!"
"Mua!"
"Sư tôn, sư tôn, bộ đồ tác chiến này thoáng khí quá!"
"Hì hì, mua!"
"Sư tôn, vật liệu này chắc chắn dùng được!"
"Được!"
"Bây giờ mua quặng năng lượng cấp một luôn hay đợi cơ giáp ra rồi mới mua?"
"Mua sớm hay mua muộn cũng phải mua! Mua!"
-
Sau khi ăn một bữa thịnh soạn 6 chữ số, Tông chủ chép miệng không tự chủ mà cảm thán, trước đây ăn cái quái gì vậy!
Nhưng tác dụng phụ cũng theo đó mà đến.
Tài khoản trống trơn, Thời An buồn rầu không thôi.
"Tiền thật sự không bền!"
Kiếp trước luôn bận rộn tu luyện, là đại sư tỷ một mình quán xuyến toàn bộ việc kinh doanh của tông môn.