Sau hai phút đối đầu ngắn ngủi, Lý Nguyên Bác đã thua cuộc.
Sao lại chạy đến tận nhà người ta thế này? Thật là đường đột!
"Tôi ra ngay đây."
Hàng Duyệt vẫn không hiểu nơi này giống như một mê cung, đi tới đi lui cũng chỉ là bãi rác.
Nguyên soái đến nơi tồi tàn này làm gì, đến rồi còn đi tìm khắp nơi không biết tìm cái gì.
Nói là tìm nơi nào đó? Ở đây ngoài rác ra thì có nơi nào đâu!
Không đợi lâu Lý Nguyên Bác đột nhiên xuất hiện.
Rón rén, hai chữ chột dạ gần như viết thẳng lên trán.
Ông cũng không nói gì, chỉ chờ lưỡi đao của lãnh đạo hạ xuống.
"Vấn đề của ông để sau hãy nói! Làm việc chính trước!"
"He he!"
Là một lão làng đã lăn lộn trong quân đội nhiều năm!
Lão Lý biết, lãnh đạo cũ đây là không định truy cứu nữa!
Ông khom lưng giơ tay chỉ hướng vẻ mặt nịnh nọt.
"Đây đây đây, tôi dẫn đường cho ngài!"
Mấy người bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng lại căng thẳng đến cực điểm.
Họ sắp phải đối mặt với, một tông môn tu tiên của Vũ trụ!
Hàng Duyệt thì khác, suốt quá trình bà đều ở trong trạng thái mơ màng không biết phải làm sao.
Đột nhiên một chiếc chuông đồng cổ xưa hiện ra từ hư không.
Nó lặng lẽ lơ lửng trong không trung cách mặt đất khoảng một mét, vừa ngang tầm ngực của một người bình thường.
Mấy người không thể tin được mà dụi mắt, chỉ thấy Lý Nguyên Bác giơ tay gõ vào chiếc chuông đồng cổ.
Tiếng ngân trầm thấp rung động trong không khí, ông ta giả vờ bí ẩn hô lớn: "Vừng ơi mở ra!"
Trong chốc lát khoảng không trong suốt như bị một bàn tay vô hình xé ra, một cánh cửa đột ngột mở ra.
"Mời mấy vị vào trong!"
Lúc này cả người đã có chuẩn bị tâm lý và người không có chuẩn bị tâm lý đều ngây ngẩn.
Đây là cái gì? Thứ gì vậy? Tại sao lại đột nhiên xuất hiện?
Vừng ơi mở ra là gì? Chuông là chuông cửa à?
Tại sao không khí lại có thể mở cửa?
Bên trong cửa vẫn là núi rác sao?
"Ồ, đây là chuông cổng vào."
Không kịp suy nghĩ Lý Nguyên Bác dẫn họ bước vào hành trình quan trọng nhất trong đời.
Bước đi này đã đưa họ vào một thế giới hoàn toàn mới!
Có người hỏi Thương Vấn, trong đời này điều gì để lại ấn tượng sâu sắc nhất?
Năm mươi sáu năm cuộc đời như đèn kéo quân lướt qua trước mắt ông.
Ông đã thấy bình minh trên sa mạc đỏ rực của Hành tinh Minh Vương, đã ngắm cực quang lộng lẫy của hình tinh mây Tiên Nữ, thậm chí đã chứng kiến khoảnh khắc vĩnh hằng của một vụ nổ siêu lớn trong khoang tàu Vũ trụ.
Nhưng không có một cảnh tượng nào có thể trực tiếp lay động linh hồn ông như cảnh tượng trước mắt này.
Thời đại Vũ trụ, bức xạ Vũ trụ khiến thực vật khô héo biến dị, môi trường tiếp tục xấu đi.
Là Nguyên soái của Liên Bang, Thương Vấn đã dốc hết sức mình để kiểm soát tình hình, làm chậm lại sự xấu đi nhưng tất cả công nghệ mà con người phát minh ra đều không thể đảo ngược được thảm họa này.
Ông hoàn toàn không dám tưởng tượng, một ngày nào đó con người có thể trở về năm đầu của kỷ nguyên Vũ trụ, không, là sớm hơn nữa, thế giới tự nhiên trong truyền thuyết thuần khiết và đẹp đẽ như tiên cảnh!
Ngày hôm nay phép màu ở ngay trước mắt ông!
Cổng vào hùng vĩ sừng sững, giữa mây mù giăng lối là linh tuyền thác đổ, ánh ráng như dải lụa tuôn chảy.
Ánh nắng, nước, không khí, mây mù và cây cối khắp núi đồi!
Vô số mùi hương tấn công khứu giác, đất ẩm, hoa dại nở rộ, hương thơm của gỗ thông, sự trong lành của nước chảy...
Mỗi hơi thở đều như đang thưởng thức chính sự sống, mang theo vị ngọt và hương thơm.
Các lỗ chân lông toàn thân mở ra, ông tham lam hít thở bầu không khí trong lành của thiên nhiên!