Charles Dương: "..."
Đào mộ à!
[Trâu bò!]
[Dùng được thật à?]
[Được chứ, các bạn xem video của Tôn Thiên Vũ đi, cậu ấy gần như toàn gõ gõ đập đập, không chỉ sử mà còn có thể chế lại!]
[Học không nổi, đây là đại lão có thể sửa được Niết Bàn!]
[Anh ấy chẩn đoán và đưa ra phương án gần như chỉ trong nháy mắt, thời gian tốn nhiều nhất là quá trình sửa chữa, hoàn toàn ngược lại với các Cơ giáp sư bình thường như tôi!]
[Đúng vậy, hoàn toàn không làm được, nguyên tắc ra trận là nếu không sửa được trong thời gian ngắn thì bỏ luôn! Lúc nguy cấp có khi không chỉ bỏ cơ giáp mà còn phải bỏ cả chiến sĩ!]
[Nhưng mà sự tối ưu hóa của cậu ấy có thể cho các nhà thiết kế cơ giáp không ít ý tưởng đấy!]
[Thấy không, lúc tháo đồ mắt sáng rực lên!]
[Lúc con người làm việc xấu sẽ không thấy mệt! Ha ha ha ha ha!]
[Nhặt được coi như mua được, vàng bạc cũng không đổi được!]
[Thao tác này của Liên Bang không phải lần đầu làm thế này!]
[Đội chiến đấu Liên Bang nghèo đến thế sao? Dáng vẻ nhặt trang bị giống hệt như bạn bè sống ở núi rác. ]
Người dân Liên Bang hoàn toàn không để ý đến những lời chế giễu và trêu chọc của các quốc gia khác, ngược lại còn tự hào và thẳng thắn.
[Đúng vậy đó, giai đoạn đầu có rất nhiều trang bị tài nguyên của Học viện Quân sự số 18, đội hạng nhất Liên Bang năm nay đều là nhặt được đó!]
[Nhà Tôn Thiên Vũ chính là ở núi rác, cũng không hề cản trở cậu ấy sửa được Niết Bàn đâu!]
[Tiết Linh Linh bị gia tộc ruồng bỏ cũng là từng bước đi đến ngày hôm nay!]
[Học viện Quân sự số 18 của chúng tôi là ngôi sao chiến đấu bước ra từ tinh cầu rác đó!]
[Đều nói chiến sĩ mạnh mẽ là do gia thế và tài nguyên vun đắp nên, con em Liên Bang có cách giải quyết vấn đề của riêng mình!]
[Đúng đúng đúng, tôi tự hào về họ!]
[Tôi tự hào về Liên Bang!]
Đều nói chân thành là chiêu cuối mạnh nhất, cười nhìn mây gió ngược lại có thể khiến kẻ chế giễu phải đỏ mặt.
Đúng vậy, nghèo hay không thì để sau.
Một quốc gia lớn như Liên Bang lại có một lượng lớn học viên quân sự cấp thấp bước ra sân khấu quốc tế, bản thân điều đó đã nói lên sự ưu việt của thể chế của nó.
Như đội chiến đấu Đế Quốc đã rất ít có học sinh bình dân rồi.
Phần lớn đều là con cháu của các gia tộc lớn có bối cảnh quân sự và chính trị.
Họ thức tỉnh sớm, tài nguyên bồi dưỡng phong phú, trong các cuộc tuyển chọn trang bị cũng chiếm ưu thế nên rất dễ dàng nổi bật.
Nhưng Liên Bang cố gắng làm được sự cân bằng, cho các tinh cầu xa xôi rất nhiều tài nguyên và cơ hội.
Thật khiến người ta ngưỡng mộ.
[Tốt thật đó!]
[Hạng nhất năm nay của Liên Bang là Học viện Quân sự số 18 đến từ tinh cầu rác xa xôi, là tinh cầu rác thật sự, học viện này là một Học viện Quân sự hạng bét chính hiệu, rất nhiều dân nghèo cấp thấp sống dựa vào núi rác, cả trường chỉ có hai chiếc cơ giáp cấp A tiêu chuẩn! Có thể tưởng tượng điều kiện gian khổ đến mức nào!]
[Mọi người có thể không biết, trước cuộc thi quân sự Liên Bang khóa vừa rồi, hạng nhất đều là Học viện Quân sự số 1 Trung Ương! Cho nên Học viện Quân sự số 18 có thể đoạt giải quán quân là một cú lội ngược dòng thật sự!]
[Các khu vực xa xôi ngay cả trường quân sự cũng không có, càng đừng nói đến những ngành đốt tiền như Cơ giáp sư và Dược sư, điều kiện khá hơn một chút cũng chỉ có thể bắt đầu từ lính đơn, những đứa trẻ có tư chất kém hơn hoặc phát triển muộn thì gần như không có cơ hội. ]
[Cho nên cách làm của Liên Bang đã thực hiện ước mơ học trường quân sự của rất nhiều đứa trẻ!]