Thật sự là thận trọng rồi, độ hot thời gian thực trên Tinh võng của Dương Thành xếp hạng 12 trong tất cả các thí sinh!
Anh ta cũng là người đứng đầu của khu vực thứ bảy...
"Đừng động lung tung! Đã nói đừng động lung tung cậu còn tay ngứa!"
"Không phải chứ, chỗ này bị hở dây điện rồi, lỡ Chi Chi không cẩn thận cắn phải thì sao, đừng có mà loại chúng ta."
"?"
"Ủa?"
"Sao thế?"
Tôn Thiên Vũ mở chỗ nối giữa cờ trận và cái bàn, rơi vào trầm tư.
Thiết bị này thật ra khá đơn giản.
Cờ trận được cố định trên bàn, cái bàn được cố định trên mặt đất.
Bên trong bàn có năng lượng và thiết bị phát tín hiệu, chỉ cần cờ trận bị nhổ tín hiệu sẽ bị ngắt, đèn đỏ sáng lên trực tiếp sẽ thông báo bị loại.
Tôn Thiên Vũ nghiên cứu một hồi, đầu chợt loé lên!
Sau đó cả người đều ngây ra!
"Sao vậy? Cậu ngốc rồi à?"
Alice thấy cậu ta đứng im một lúc lâu nghi ngờ hỏi.
Sắc mặt Tôn Thiên Vũ dần dần từ ngơ ngác chuyển sang méo mó vì kích động!
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
Tiếng cười điên cuồng vang vọng khắp doanh trại.
"Sao thế sao thế?"
"Ai đang cười vậy?"
"Cuối cùng cũng có người điên rồi à?"
Ngay sau đó thấy Tôn Thiên Vũ chạy từ trung tâm chỉ huy ra mặt đầy vẻ vui mừng.
"Đội trưởng! Đội trưởng Samuel!"
Mấy người tụ lại thì thầm rất lâu.
Sau đó tất cả mọi người đều tỉnh táo hẳn.
Lại chui vào trung tâm chỉ huy loay hoay một lúc lâu.
Sau đó Aslan đã nhận được thông tin liên minh của Samuel.
"Họ đã làm gì vậy?"
"Tìm cho tôi hình ảnh trung tâm chỉ huy của đội 7 vừa rồi!"
"Tua lại thời gian!"
Các huấn luyện viên rất nóng lòng muốn biết rốt cuộc cờ trận đã xảy ra chuyện gì!
Sao chỉ lơ là một lúc cờ trận của đội 3 đã mọc chân rồi!
Tôn Thiên Vũ và mấy người Thời An loay hoay với lá cờ trận một hồi.
Sau đó cẩn thận nhẹ nhàng nhấc lên!
Cả cái bàn đã bị họ tháo ra.
"..."
Lá cờ được nhấc lên nhưng đèn xanh đại diện cho việc chưa bị loại không hề thay đổi.
Đèn đỏ không sáng! Đèn xanh không tắt!
"!"
Cả Liên Bang đã chứng kiến một Bug lớn nhất trong trận đấu đồng đội!
Cờ trận không thể nhổ! Nhưng có thể di chuyển!
Không chỉ cờ trận của đội 3 mọc chân mà tất cả các đội đều như vậy!
Ban tổ chức hít một hơi lạnh, bọn họ đã gây ra một lỗ hổng trời đánh rồi!
Xong rồi! Phải viết bản kiểm điểm rồi!
"!"
"!"
"!"
Tất cả mọi người nín thở, một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại!
"Điên rồi! Đúng là điên rồi!"
Nếu cờ trận có thể di chuyển vậy thì cách đánh sẽ thay đổi rất lớn!
Và chuyện này bây giờ có sự chênh lệch thông tin rất lớn, rất có thể sẽ quyết định toàn bộ diễn biến của trận đấu!
Tất cả mọi người của đội 7 được gọi vào lều chỉ huy.
Mọi người nhìn Alice mặt đầy vẻ vui mừng vác cờ trận chạy bộ.
Một lúc lâu sau mới phản ứng lại.
"!"
"Không phải chứ, có được không?"
"Đúng vậy, có vi phạm quy tắc không?"
"Quy tắc cuộc thi lớn cũng đâu có nói không cho vác cờ trận!"
"Đúng vậy, nguyên văn là nhổ cờ trận sẽ bị loại, không hề nhắc đến chuyện này..."
"Các cậu nói xem có phải ban tổ chức cố tình để lại cho chúng ta một cửa sau nhỏ không? Chỉ chờ đội thông minh phát hiện ra rồi tận dụng..."
Ban tổ chức: [Đừng nói nữa, tôi xin các người đừng nói nữa. ]
"Thật sự được sao?"
"Không nói rõ là không được thì tức là được!"
"Vậy chúng ta không cần thủ cũng không cần đánh, trực tiếp vác cờ chạy, chạy đến rạng sáng là kết thúc!"
"A a a a a! Ông trời cũng đứng về phía chúng ta!"
"Nữ thần may mắn thuộc về đội 7!"
Không lâu sau đội 7 đã thông báo cho đội 6 và đội 3.