Chương 129

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:57:38

Siren cấp 2S không chỉ là một tay tấn công mạnh mà còn nổi tiếng với vai trò đội trưởng. Cả năng lực và uy tín đều đủ để người khác tin phục. Trong tình hình hiện giờ cậu ta đứng ra là hợp lý nhất. [Học viện Quân sự Tiên Phong đồng ý!] [Học viện Quân sự số 67 đồng ý!] [Hải Vương đồng ý!] [Học viện Quân sự số 18 đồng ý!]... 13 đội đều đồng ý. "Ủa? Người của Liên minh đâu?" "Không biết, không có ở đây." "Không lẽ bị loại rồi?" "Mới trận thứ hai thôi, không thể nào?" "Có thể không ở gần đây." [Được, mời các đội trưởng đến tảng đá lớn trên đồi cát phía tây nam để bàn kế hoạch tác chiến. ] "Có gian lận không?" "Không đến mức đó, bây giờ nội chiến thì nhiệm vụ hôm nay chẳng ai hoàn thành được." "Còn nữa, trước khi có Liên minh thì cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự không có nhiều trò mèo như vậy." Liên minh: [Đã bị loại rồi còn đâm tôi một nhát!] Lời này không sai chút nào, nếu không phải vì cuộc thi thì mọi người đều là người của Liên Bang. Trên chiến trường đều là những người giao phó lưng và tính mạng cho nhau. Nếu gặp phải kẻ địch mạnh họ sẽ đoàn kết chưa từng thấy! Và sẽ vô điều kiện tuân theo mệnh lệnh. Chuyện âm mưu quỷ kế cũng là do Liên minh khởi xướng đầu tiên. Cuối cùng 13 đội quyết định sẽ do Siren làm tổng chỉ huy. Trinh sát ở tiền tuyến, tấn công chủ lực ở giữa và hậu cần phòng thủ ở phía sau. Phòng ngừa các đội khác hoặc Tinh thú, Dị thực đột kích bất ngờ. Học viện Quân sự số 18 có chiến lực bình thường được phân vào đội tiền trạm, Học viện Quân sự số 15 cũng ở cùng. "Lên cơ giáp!" Trận đồ đá được tạo thành từ vô số tảng đá khổng lồ với hình dạng và kích thước khác nhau. Giữa đó có các loại thực vật đan xen, sắp xếp tạo thành một mạng lưới đường đi phức tạp và rối mắt. Điều đáng sợ nhất của Dị thực chính là khả năng ngụy trang của nó, trông như một loài thực vật bình thường vô hại, nhưng giây tiếp theo những dây leo lá kim hay nhựa cây chết người có thể tấn công bạn. Sau nửa chặng đường của vòng đấu nhiệm vụ, năng lượng và vật tư của mọi người đều không còn nhiều nữa. Để bảo toàn chiến lực chỉ có thể đi bộ tiến lên. Hai lính trinh sát sẽ bay lên để do thám đường đi. Một trong số đó chính là Tô Tử Ngang. Lý do cậu được chọn làm trinh sát cũng khá đơn giản, tinh thần lực thấp, có thể làm bia đỡ đạn. Siren không ngờ anh ta đã chọn đúng người. Một người dùng thần thức để dò đường có thể tìm ra tuyến đường tốt nhất một cách chính xác và nhanh chóng nhận biết nguy hiểm xung quanh. Tất nhiên ban đầu không ai nghe lời cậu ta. "Đi bên phải!" "Tại sao?" "Trực giác!" "Theo kế hoạch ban đầu, đi bên trái trước." "Này, sao không nghe người ta nói chứ, bên trái là ngõ cụt!" "Vòng về phía nam, bên đó sai rồi, lại vòng về rồi!" "Cẩn thận!" Cậu ta vừa hét lên, cành cây Liễu sắt cấp ba đã tấn công tới tấp. "Tôi đã nói rồi bên này không được!" "Sao các người không nghe lời người khác nói vậy!" Sau vài lần Siren cũng phát hiện ra, tên cấp F này tuy lắm mồm nhưng trong việc dẫn đường thật sự có bản lĩnh. "Nghe theo cậu ta." "Được, thế mới đúng, đội trưởng Siren đã nói nghe theo tôi, tôi có giác quan thứ sáu." Tô Tử Ngang được công nhận nên ngẩng cao đầu tự hào. Cả người càng thêm năng động. "Bên phải!" "Ngã tư thứ hai phía trước, rẽ trái!" "Mọi người phía sau đừng để lạc!" "Cẩn thận, là đàn chuột sa mạc! Phía tây 300m! Phòng thủ, phòng thủ!" "Xương rồng cấp ba, tấn công!" Mặc dù chỉ là người dẫn đường nhưng cậu ta đã làm một nửa công việc của người chỉ huy. "Cậu ta là trinh sát của Học viện Quân sự số 18 à? Giỏi phết."