Chương 328

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:00:52

Từ khi chuyển đến Học viện Quân sự số 18 nó bắt đầu bung xõa bản thân. Cha Dương nghĩ mắt không thấy tim không phiền, không ngờ năm nay Alice còn lộ mặt. Từ đầu đến cuối chạy loạn khắp sân. Chỗ nào náo nhiệt là chui vào chỗ đó, cảnh quay nhiều không kể xiết. Xem mà khóe miệng cha Dương giật giật. "Chú hai, chị lợi hại quá!" "Đúng vậy, chị lái cơ giáp thi đấu! Ngầu chết đi được!" "Lớn lên con cũng muốn làm mỹ nhân!" "... Tuyệt đối đừng!" Phong cách của thế hệ sau nhà họ Dương đều bị nó làm cho lệch lạc hết rồi! Nhưng người tinh mắt đều có thể nhìn ra, dường như nó... Mạnh hơn rồi. "Chú hai, 2S đánh 3S có dễ dàng như vậy không?" Đáp án hiển nhiên là không thể! Thậm chí phải nói là cơ bản không có cơ hội thắng! Nhưng trận Alice đấu với Hải Nguyên... Rốt cuộc nên giải thích thế nào đây? Cô cũng là người bận rộn nhất trong cả đội. Chỉ cần có nhiệm vụ thì cô chắc chắn là người giơ tay đầu tiên, cản cũng không cản được. Trong đầu của một người cuồng công việc như cô không có chữ nghỉ ngơi! Thời gian còn lại cô phải đi cùng Thời An và Linh Linh, còn phải tìm thời gian dỗ dành các chị em ở Tinh Diệu. "Đây là thuốc làm trắng Linh Linh làm, cậu thử xem!" "Tôi vẫn còn đang giận cô đấy!" "Đúng vậy, cô bỏ rơi mọi người chạy đi!" "Đâu có, chúng ta vẫn là một đội mà!" "Mọi người thử trước đi, dùng cái này là thành mỹ nhân thật đấy, không sợ nắng, gió cát ở Hành tinh Minh Vương cũng không sợ!" "..." Alice mơ hồ cảm thấy mình có chỗ nào đó làm không đúng, chỉ có thể ra sức nhét đồ. Các cô gái của Tinh Diệu hoàn toàn không thể chống cự lại đôi mắt long lanh như cún con này của cô. Ai cũng biết tính cách của cô muốn làm gì là làm, nhưng sự chân thành với mọi người rất dễ lây lan. Đây cũng là lý do tại sao cô có chút ngốc nghếch nhưng bên cạnh vẫn có nhiều người vây quanh. Mấy cô gái ngày càng thân thiết, phó đội trưởng cũ của Tinh Diệu là Trương Hân Di dần dần hiểu ra lý do Alice chuyển trường. Cô gái tên Thời An đó... Vô cùng không tầm thường! Sáng sớm ngày thứ 9 mặt trời vẫn mọc như thường lệ. Trải qua một đêm đầy biến động, mọi người tỉnh dậy từ trong giấc ngủ rồi lao vào cuộc thi đấu căng thẳng và có trật tự. Dương mỹ nhân đã ngủ say hơn 3 ngày mở đôi mắt mơ màng. Trong đầu là những ký ức hỗn loạn, cướp đồ tiếp tế, mỹ nhân kế, chim hồng hoàng, thịt Tinh thú... Sau đó thì không có sau đó nữa. Anh ta ngẩn ngơ một lúc lâu, tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp cả doanh trại. "Sao thế sao thế?" "Có kẻ địch à?" "Đâu đâu đâu?" "Không phải, lão Dương tỉnh rồi." "..." "Được rồi, nói trước nhé, nhớ kỹ đấy, đừng nhắc gì cả." "Chắc chắn!" Lúc này Dương Thành mới biết, đã ba ngày trôi qua kể từ sự kiện mỹ nhân kế. Nói cách khác, nếu anh ta phải chết thì cũng đã chôn được ba ngày rồi. Anh ta đoán không sai, động tĩnh đội 4 bị loại tuy lớn nhưng thứ hạng tìm kiếm nóng vẫn không cao bằng Dương mỹ nhân... Điều kinh khủng nhất là sự quan tâm ẩn ý của đồng đội xung quanh khiến anh ta như có gai trong cổ họng. "A a a a a!" Tại sao lúc đầu lại ngứa miệng đề xuất mỹ nhân kế chứ! Tâm trạng muốn chết đã lên đến đỉnh điểm! Anh ta đã chuẩn bị tâm lý rất kỹ, cố gắng nói với bản thân mọi chuyện rồi sẽ qua thôi! Đợi hai ngày nữa có điểm nóng khác mọi người sẽ quên đi kẻ đội sổ cấp A này... Đột nhiên! Còi báo động vang lên! "Địch tập kích! Địch tập kích!" Mọi người cầm trang bị cơ giáp chạy ra khỏi lều ngay lập tức chuẩn bị chiến đấu... Thì thấy một đàn chim đầy trời đang lượn lờ quanh doanh trại.