Chương 153

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:58:46

"Đúng vậy, sau khi điều chỉnh thì sức bùng nổ sẽ nhanh hơn, mạnh hơn!" "Thiên Vũ à, tỷ lệ công thức này có ý nghĩa gì không?" "À có thể tăng độ dẻo dai của vật liệu." "Tôi nắm được rồi." "Đây là bản vẽ, có thời gian các cậu có thể sửa theo." "... Cho tôi luôn à?" "Này là bản vẽ mà, chẳng phải là để người ta xem sao?" Cơ giáp sư của Hải Vương, Chu Hiểu Tinh, năm ba, tinh thần lực cấp A. Anh đã đợi Tôn Thiên Vũ mấy ngày chỉ để xem cái gọi là sửa thiết kế rốt cuộc là như thế nào. Người biết sửa cơ giáp không ít nhưng sửa thiết kế thì trong mười Cơ giáp sư cũng khó có được một người. Kết quả Tôn Thiên Vũ đến hai ngày anh cũng ngây người hai ngày. Mẹ ơi, thật sự sửa được à! Sửa đến mức chỉ có thể dùng từ hoàn hảo để hình dung! Quan trọng là nhiều logic sửa đổi anh hoàn toàn không hiểu nhưng dữ liệu lại tăng lên rất nhiều! Ít thì 10% đến 20%, nhiều thì thậm chí đến hơn 50%. Đây đã không phải là tối ưu hóa đơn giản nữa rồi! Đây là sự nâng cấp toàn diện hiệu suất của cơ giáp! Tôn Thiên Vũ chắc chắn có thể trở thành một nhà thiết kế cơ giáp! Nghĩ đến đây ánh mắt không tự chủ mà trở nên kính trọng! Đối phương không chỉ cầm tay chỉ việc cho anh sửa mà còn trực tiếp cho bản vẽ! Đứa trẻ này chắc không biết bản vẽ có ý nghĩa gì đâu nhỉ! "Thiên Vũ à, thiết kế cơ giáp của cậu là do vị đại sư nào dạy vậy?" Khoa Cơ giáp khác với khoa Chiến đấu, không chỉ cần tài năng mà giai đoạn đầu còn cần sự hỗ trợ và bồi dưỡng mạnh mẽ từ gia đình. Nếu không thì lấy đâu ra cơ hội tiếp xúc với cơ giáp và vật liệu cao cấp. Anh đoán Tôn Thiên Vũ chắc chắn là hậu duệ của một danh gia! "Cái này của tôi đâu được coi là thiết kế, chỉ là sửa nhanh hơn một chút, ban đầu là do cha tôi dạy, ông ấy lợi hại lắm!" Chu Hiểu Tinh mong chờ đợi đối phương nói ra tên của một vị đại sư nào đó! "Trước đây ông ấy là binh sĩ cơ giáp cấp ba của quân đội, bây giờ đã nghỉ hưu rồi." "?" "Trước khi vào trường là ông ấy dạy tôi kiến thức lý thuyết." "Trước khi vào trường? Cậu mới bắt đầu tiếp xúc với cơ giáp năm nay thôi à?" "Đúng vậy, nhưng lúc ở núi rác tôi đã cùng cha tôi dùng rác thải lắp ráp thành một chiếc cơ giáp! Lợi hại không!" Binh sĩ hạng ba, núi rác... Cấu hình này cũng có thể cho ra một nhà thiết kế cơ giáp! Chu Hiểu Tinh ngây người, chẳng lẽ giữa người bình thường và thiên tài thật sự có một rào cản lớn như vậy sao? "Vào đội tuyển trường thì là Thời An dẫn tôi nghiên cứu." "Thời An?" "Đúng vậy, là binh sĩ cơ giáp của đội chúng tôi, những điều này là cô ấy dạy tôi." "Lợi hại hơn cậu cơ á?" "Lợi hại hơn nhiều, tôi còn không bằng một ngón tay út của cô ấy, cô ấy nhận thứ hai không ai dám nhận thứ nhất." Thấy cậu ta chống nạnh, mặt đầy tự hào và kiêu ngạo khoa khoang, đội Hải Vương bắt đầu tìm kiếm trong đầu về người tên Thời An này. "Có ấn tượng không?" "Không, nhưng quả thật còn có một cô gái rất kín tiếng." "Tôi nhớ cô ấy chưa từng ra tay sửa cơ giáp." "Không chỉ không sửa cơ giáp, cậu nghĩ kỹ lại xem, có phải cũng chưa từng thấy cô ấy ra tay không?" "Nghe cậu nói vậy, đúng là không có chút ấn tượng nào!" "Thật vậy!" "Thời An này, không tầm thường." Bây giờ xem ra Học viện Quân sự số 18 đúng là ngọa hổ tàng long. Vài ngày sau Thời An và mấy người Huyền Thanh Tông tách ra đến Ám Vực. Ba người kia đánh vài trận rồi đi xem vật liệu. Còn Thời An là đến giao hàng. "Lão đại, Tông chủ Huyền Thanh Tông đến rồi."