Mỗi người đều là hàng đầu trong nước, đều có niềm tự hào và vinh quang riêng.
Đối mặt với đối thủ, cho dù là một đối thủ mạnh như Đế Quốc, không phải là mỉa mai soi mói thì cũng là ra vẻ cao thâm mà cười lạnh, còn kiểu ánh mắt sáng rực khen ngợi không ngớt lời này thì là lần đầu.
"Nhìn đây nhìn đây, đường dẫn ở đây tuyệt quá!"
"Tôi nghĩ ý tưởng này chúng ta có thể sao chép một chút nhỉ?"
"Chuyện của Cơ giáp sư có thể gọi là sao chép sao? Đó là học hỏi!"
Ethan không nhịn được ho một tiếng.
Ba người đột nhiên quay đầu lại, trên mặt vẫn còn vẻ say mê.
Không khí ngưng đọng trong một giây.
Lúc này Ethan mới phát hiện, đại sư cơ giáp của Liên Bang, Tiêu Hoài Viễn cũng ở đây.
Họ không huấn luyện sao? Còn cả ba người cùng ra ngoài!
"Tiêu đại sư, tôi là Ethan của Học viện Quân sự số 1 Đế Quốc."
"Cậu là người của nhà Novak?"
"Đúng, đây là gian hàng của nhà tôi, hai vị là Tôn Thiên Vũ và Ivan?"
Ethan và Ivan đã từng gặp nhau trong cuộc thi.
Nhưng biết Tôn Thiên Vũ là vì cỗ máy Thiên Xu ở nhà.
Có thể làm ra một cỗ máy như vậy tuyệt đối không yếu hơn mình!
"Chào các cậu!"
"Chào anh!"
Lúc này ba người mới bắt đầu cảm thấy xấu hổ, vừa rồi còn nói trước mặt người ta là muốn sao chép thiết kế...
"Titan của nhà anh ngầu quá!"
"Cảm ơn! Để tôi giới thiệu cho mọi người nhé?"
"Được không?"
"Được chứ."
Mấy người có cùng sở thích và nhiệt huyết, cùng khiêm tốn lễ phép, rất nhanh đã trò chuyện hợp nhau.
"Ra là có thể thiết kế như vậy, nhà Novak của anh lợi hại quá!"
"Mẹ tôi lợi hại hơn!"
"Đại sư Molly sao? Có thể xin chữ ký của đại sư không?"
Molly, gia chủ hiện giờ của nhà Novak, là nhà thiết kế cơ giáp xếp hạng nhất Đế Quốc, cũng là số một Hệ sao Bỉ Lân.
"Được chứ, trước khi thi đấu sẽ đưa cho cậu."
"Cảm ơn."
Ethan nhìn thấy sự chân thành và phấn khích trong mắt ba người, một cảm xúc kỳ diệu dâng lên.
Cơ giáp sư của Liên Bang cũng khá dễ gần.
Novak là hàng đầu trong giới cơ giáp thế giới, Ethan là thiên chi kiêu tử thật sự.
Địa vị của anh ta ở Đế Quốc không khác gì Cố Chiến Đình ở Liên Bang.
Anh ta đã từng thấy đủ loại ánh mắt, ngưỡng mộ, ghen ghét, soi mói, khinh miệt, e ngại...
Nhưng hai thiếu niên này, thật sự đã giải thích sự chân thành và ngưỡng mộ không chút kiêu ngạo và tự ti nào.
Ánh mắt bình đẳng đó khiến người ta có chút... Vui mừng.
"Các cậu muốn mua nguyên liệu à?"
"Ừ, Tinh Tủy, sợi Linh Tử, sắt Entropy..."
"Nguyên liệu cho các thiết bị lớn?"
Khả năng chống bức xạ, chịu được chênh lệch nhiệt độ, ổn định trong chân không, tương thích với việc nhảy vọt mạnh mẽ...
Họ định làm tàu Vũ trụ?
"Đúng."
"Mấy thứ khác thì không sao, sắt Entropy thì khá hiếm, còn đắt, nếu không phiền thì tôi dẫn mọi người đi."
"Được không? Có làm phiền anh quá không?"
"Không đâu, hôm nay tôi đến đây để đi dạo triển lãm."
4 người đi qua khu triển lãm cơ giáp đến khu triển lãm vật liệu.
"Chú Đạt! Đây là bạn tôi ở Liên Bang!"
"Ồ, là bạn của thiếu gia à, chào mừng chào mừng!"
Hai giờ sau 4 người kết thúc cuộc mua sắm lớn.
Ethan không ngờ người giàu nhất trong số họ lại là Tôn Thiên Vũ!
Nguyên liệu trị giá vài triệu nói mua là mua.
Anh ta là thiếu gia của một gia tộc cơ giáp mà cũng không thể tùy tiện sử dụng nhiều tiền như vậy.
Đúng là người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!
Tôn Thiên Vũ, người nhặt rác thật sự có tiền.
"Cảm ơn rất nhiều! Nếu không có anh chắc chúng tôi phải vất vả lắm."
"Chuyện nhỏ."
"Thêm quang não đi, sau này sẽ trao đổi nhiều hơn."
"Được được."
"Chúng tôi đi trước đây, tặng anh chút quà nhỏ."
"Cảm ơn nhé, đợi cuộc thi kết thúc tôi mời mọi người đến xưởng của nhà tôi xem."