Nhưng khi thấy cô đứng đó lạnh lùng thoát tục không vướng bụi trần như một đóa sen tuyết mọc trên vách đá cao nguyên lại mang theo một chút thần tính, chỉ có thể để người ta ngắm nhìn từ xa.
Đúng là một tiên nữ thật sự!
Khí chất này họ chưa từng thấy ở nhiều gia tộc lớn.
Mẹ Tô từng trải nên đã dừng bàn tay định nắm lấy tay cô lại, bà có chút ngại ngùng.
Nhà họ Tô đã gần như chắc chắn một loạt thay đổi của Tử Ngang không thể không liên quan đến cô gái này.
Họ đã điều tra, Thời An là con gái ruột bị nhà họ Thời đuổi đi.
Thuở nhỏ luôn sống tại hành tin rác, về sau ở nhà họ Thời cũng chỉ được một năm.
Sau đó thì sống cùng Tôn Thiên Vũ ở núi rác.
Thái độ đối nhân xử thế phóng khoáng và điềm tĩnh đó có thể được rèn giũa từ một cuộc đời tan nát như vậy sao?
Núi rác có thể nuôi ra được đứa trẻ như vậy sao!
Lạ thật! Thật sự là lạ!
"Đi, chúng ta đi ăn tối trước, đầu bếp Trương nhà tôi nấu ăn rất ngon."
"Được, vậy tôi không khách sáo nữa."
Alice nuốt nước bọt liền xông lên phía trước.
Kiến trúc bên ngoài cổ kính và trang nghiêm nhưng bên trong lại vô cùng xa hoa.
"Oa oa! Tô Tô, nhà cậu sang trọng quá!"
"Bây giờ tôi còn nghi ngờ ở núi rác cậu làm sao chen chúc trên cái giường nhỏ ọp ẹp đó với Tôn Thiên Vũ được."
"Sao nào, tôi thích ở cùng Tiểu Tôn Tôn! Cậu ấy đi đâu tôi đi đó!"
"Ọe..."
"Cậu!"
"Phụt! Alice, cậu học cái này ở đâu vậy?"
"Tôi xem trên phim."
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
Nhìn dáng vẻ tức giận của Tô Tử Ngang, Alice cảm thấy mình cuối cùng cũng gỡ gạc được một bàn.
Sau này cô không chỉ muốn thắng về chiến lực mà cả miệng lưỡi cũng không thể thua.
Trên bàn ăn đầy sơn hào hải vị, chủ khách đều vui vẻ.
Sau một ngày hành trình mọi người đều mệt mỏi trở về phòng mà mẹ Tô đã chuẩn bị để nghỉ ngơi.
"Bố, đây là quà cho bố."
Trong phòng sách, Tô Tử Ngang lấy một nút không gian ra đưa cho cha Tô.
"Nhiều vậy?"
Nhìn đống Tịnh Linh Dịch, dung dung dịch phục hồi tăng cường và một hộp nhỏ Chỉ Huyết Đan cha Tô cũng có chút ngẩn người.
"Nhiều vậy mà cho chúng ta hết à?"
"Đủ dùng luôn!"
"Loại đan dược này là để cứu mạng, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì đừng dùng."
Không phải vì Chỉ Huyết Đan quý giá mà là công hiệu này nếu đưa ra thị trường thì có chút đáng sợ...
Ở hành tinh S789 cũng vậy, đám Dược sư đó suýt nữa thì phát điên.
Cha Tô thì lại nghĩ, Tịnh Linh Dịch đã như vậy rồi con còn không nói cứu mạng, loại đan dược này phải mạnh đến mức nào?
Đợi đã "Đan dược"... Không phải là viên thuốc mà là đan dược, cách nói này có chút đặc biệt.
Là cách gọi ở đâu nhỉ?
Nhà họ Tô đoán Tô Tử Ngang chắc chỉ là một nhân vật nhỏ trong đội, dựa vào một chút quan hệ giúp phân phối thuốc.
Nhưng bây giờ xem ra, có thể tùy tiện lấy nhiều như vậy cậu ít nhất cũng phải là nòng cốt của đội.
Vậy thì đội chế thuốc không tên tuổi đó là những ai?
Và sẽ có liên quan gì đến nhóm người của đội tuyển này?
Trang viên nhà họ Tô đón một đám người đông đúc như vậy nên từ sáng sớm đã bắt đầu ồn ào.
"Đội trưởng Cố, dậy chưa?"
"Tiểu Tôn Tôn, dậy đi!"
"Alice! Dậy nhanh lên! Có đồ ăn ngon!"
"Hê hê... Tối qua tôi không ngủ!"
Alice mang hai quầng thâm mắt nở nụ cười tà mị cuồng dã khiến người ta rợn tóc gáy.
Cô đã tu luyện cả đêm, quyết tâm tu luyện vượt tất cả mọi người trên con đường tu tiên.
Mọi người đang tận hưởng bữa sáng tinh tế và thịnh soạn dưới ánh nắng mặt trời.
Chuông cửa vang lên, ai đến nhà sớm như vậy.
"Tử Ngang, bạn học của con đến rồi này."