Các thành viên trong đội của cô cũng có thái độ như vậy, hoàn toàn không có một chút căng thẳng chuẩn bị chiến đấu nào.
Giống như biết rằng trên đường đi sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Có nguy hiểm đương nhiên họ cũng đánh thắng được nhưng khó tránh khỏi sẽ tiêu hao chiến lực và thời gian.
Điều đó chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp theo.
Anh ta không biết đối phương làm thế nào nhưng dần dần đã tin phục Thời An.
Không lâu sau một nhóm người đã nằm trên sườn đồi phía sau vị trí mục tiêu.
"Tầm nhìn có rõ không?"
"Rất rõ, có lính gác! Lính gác công khai 20 người, lính gác ngầm tôi có thể thấy được 8 người."
"Ở đây chắc chắn có hàng!"
Lực lượng canh gác mạnh như này có thể sánh ngang với một số căn cứ lớn của cướp Vũ trụ rồi.
"Nhị sư huynh?"
"Sư tôn, sau núi có 5 lối ra của đường hầm thông đến lãnh sự quán!"
"Chúng ta có vào không?"
Có 5 lối ra, nếu tổ F muốn vào thì phải phân tán, tình hình bên trong không rõ, lộ trình không rõ nên rủi ro rất lớn.
"Chúng ta cứ đợi đã."
Theo kế hoạch các đội khác sẽ tấn công trước để thăm dò.
Lữ Nhất Vĩ lại một lần nữa nhìn Thời An bằng con mắt khác.
Loại đội ngũ liên hợp này tuy đều sẽ nghe lệnh nhưng ai mà không có chút tính toán riêng.
Đặc biệt đây là sào huyệt của cướp Vũ trụ, bên trong có vô số vàng bạc châu báu, ai đến làm nhiệm vụ mà không phải vì chút tiền!
Cô có thể không tham công liều lĩnh, kiên nhẫn bình tĩnh được thật sự không dễ dàng.
Không giống với tính khí của lứa tuổi này.
Thời An: [Bần đạo năm nay 500 bao nhiêu tuổi rồi nhỉ!]
[Hành động bắt đầu!]
Theo lệnh của Vladimir, tất cả mọi người đều tập trung sự chú ý vào trong lãnh sự quán.
Tổ A và B phụ trách lẻn vào và dọn dẹp, giải quyết lính gác ngầm dò tìm lộ trình và tìm kiếm mục tiêu.
Họ không sử dụng cơ giáp ngay từ đầu mà dùng súng quang năng có động tĩnh cực nhỏ.
Vài tia sáng xanh lóe lên, hơn 20 lính gác bị hạ gục.
"Trên trán mày có gì vậy?"
Ánh sáng xanh lóe lên, trên trán đối phương chỉ còn lại một lỗ nhỏ.
"Không hay rồi! Địch tấn công!"
Theo một tiếng súng phản công, còi báo động của lãnh sự quán vang vọng khắp thị trấn.
Bọn cướp Vũ trụ lần lượt kéo đến dùng cơ giáp tham gia vào chiến trường.
Từ xa có thể thấy khu dân cư gần đó nghe thấy tiếng pháo cũng trở nên hỗn loạn.
"Bùm bùm bùm!"
"Píu píu píu!"
"Địch tấn công! Địch tấn công!"
"Lên cơ giáp!"
Pháo của kẻ địch bắt đầu tấn công từ bốn phương tám hướng.
Tổ A, B nhanh chóng tìm được vật che chắn, tổ C, D cũng tham gia chiến đấu giao tranh quyết liệt với đội cướp Vũ trụ.
Tổ F ở sau núi quan sát chuẩn bị cho việc ôm cây đợi thỏ sau khi chiến lực của cướp Vũ trụ suy yếu.
Nhưng càng nhìn càng thấy không ổn.
Đánh lâu như vậy nhưng cướp Vũ trụ dù liên tục ngã xuống cũng không thấy ai bỏ trốn!
5 đường hầm không có một ai chạy ra.
Bọn chúng tử thủ nơi này để làm gì?
Còn cả sự phản công kia có chút giống như đang kéo dài thời gian!
"Có khi nào là bẫy không?"
Thời An suy nghĩ một chút, cô thả thần thức ra, ngay sau đó nghiêm túc nói vào kênh của đội: "Cẩn thận phía sau!"
Bốn đội đang ở tuyến đầu chiến đấu cũng nhận ra có điều không ổn.
Nhưng chưa kịp phản ứng thì pháo kích đã bắt đầu tấn công từ phía sau, nổ tung ngay dưới chân hoặc sau lưng họ.
"Phòng ngự! Phòng ngự!"
"Phía sau có tấn công!"
"Tổ A, B phòng ngự! Tổ C, D tấn công!"
Đám người và cơ giáp từ bốn phương tám hướng của thị trấn tràn tới.
Nhìn số lượng đã vượt xa dự tính ban đầu!
"Sao lại nhiều thế này?"
"Không hay rồi! Cả thị trấn S chết tiệt này đều là cướp Vũ trụ!"