"!"
"Nhanh quá!"
"Không chỉ nhanh!"
"Còn rất mạnh!"
Cú búa đó của Tôn Thiên Vũ đã đập chính xác vào lưng của vua sói tuyết, cậu cảm nhận được sức phòng ngự của sói đầu đàn thật sự không thể phá vỡ.
"Bộ lông này của mày không tệ nha! Muốn!"
Vua sói tuyết tuy không hiểu ngôn ngữ của con người nhưng bị đánh một cú như vậy lửa giận bùng lên.
Tốc độ của nó ngày càng nhanh, tấn công cũng ngày càng dồn dập.
Tôn Thiên Vũ đã thích nghi với nhịp độ của đối phương, thần thức mở ra dự đoán từng bước đi của nó.
Cuộc đối đầu về tốc độ và sức mạnh bắt đầu!
Một người một sói dường như ngang tài ngang sức.
Đều có thể đánh trúng đối phương một cách chính xác nhưng lại không thể gây ra sát thương chí mạng.
Trung tâm chỉ huy im phăng phắc.
Vốn tưởng là một cảnh tượng cần phải dừng lại hoặc cứu viện kịp thời, sao lại biến thành thế này!
"Cơ giáp làm bằng cơ quan thuật có thể đạt sức mạnh và tốc độ như vậy sao?"
"Tôi không biết!"
Trong lòng mọi người đầy nghi vấn và kinh ngạc.
Những gì đang diễn ra trước mắt dường như đã vượt qua kiến thức về cơ giáp và nguyên lý khoa học mà họ đã học.
Còn nữa, Tôn Thiên Vũ là một Cơ giáp sư cũng là một chiến binh ưu tú.
Nhưng một mình đối đầu với một con Tinh thú cấp một đấy! Mấy hiệp đều hòa?
Là vua sói tuyết đối diện yếu đi hay thế giới bên ngoài thay đổi quá nhanh họ không theo kịp rồi!
Tôn Thiên Vũ đánh được 20 phút, cậu rất chắc chắn dao kiếm súng ống cơ bản không có tác dụng với con này.
Độ cứng của bộ lông vua sói tuyết quá cao, phải dùng não một chút.
Vừa đánh vừa quan sát, sau đó sự chú ý của cậu đặt lên bộ lông trên toàn thân sói đầu đàn.
"!"
Cậu lóe lên một ý nghĩ, cất hết các vũ khí khác chỉ để lại hai tay linh hoạt nhất.
Tăng tốc độ lên mức cao nhất lao ra sau lưng sói đầu đàn.
Hai tay cậu nắm chặt một sợi lông.
Nói là lông nhưng nếu không phải mọc trên người con sói đầu đàn khổng lồ thì nó vừa to vừa cứng vừa sắc, không khác gì một ngọn giáo nhọn.
Cậu dùng hết sức bình sinh mạnh mẽ giật một cái!
Sợi lông dài 1m to bằng cánh tay bị nhổ bật cả gốc.
Vị trí ban đầu lộ ra một mảng da hồng nhỏ...
"Da mày đẹp thật đó!"
Sói đầu đàn: "..."
"..."
"!"
"Đúng là tôi không bao giờ ngờ tới!"
"Xem ra đánh nhau vẫn phải dựa vào đầu óc!"
Đối chiến đến lúc này cuối cùng cũng tìm ra được chỗ đột phá!
Vua sói tuyết nổi điên tấn công ngày càng dồn dập, nó hú lên gọi các bầy sói khác đến vây công.
Nhưng bầy sói tự lo còn không xong rồi.
Hai con cấp hai đã hấp hối.
Số còn lại cấp 3,4 không quá 20 con, Tô Tử Ngang và Alice đang dọn dẹp.
Tôn Thiên Vũ tăng tốc xuất hiện ở các góc độ hiểm hóc xung quanh sói đầu đàn.
"Tao nhổ! Tao nhổ! Tao nhổ!"
Sau khi nhổ hơn 30 sợi lông, con sói đầu đàn oai phong lẫm liệt bắt đầu có dấu hiệu hói từng mảng.
"..."
Trên Tinh võng, khán giả bất ngờ trước cảnh tượng này.
[Cạn lời!]
[Ngày mà vua sói tuyết muốn chết nhất trong đời!]
[Sói đầu đàn: Ta không cần thể diện nữa à?]
[Sói đầu đàn có bao giờ nghĩ rằng đời này nó lại có ngày bị nhổ lông không?]
[Hóa ra lông của sói đầu đàn chém không đứt, đánh không thủng nhưng lại sợ bị nhổ!]
Họ không biết rằng nếu đổi một chiếc cơ giáp khác, dù sói đầu đàn có đứng yên ở đó anh cũng không nhổ ra được.
[Diễn biến trận chiến này... Cho tôi thêm mười cái não tôi cũng không nghĩ ra được!]
[Sự chú ý của mấy người chỉ có thế thôi à? Không thấy Tôn Thiên Vũ một cấp S sắp đánh thắng Tinh thú cấp một rồi sao?]
[Cái cơ giáp rách nát của cậu ta tuy thương tích đầy mình nhưng không có vết thương chí mạng nào, điều này có hợp lý không?]