Vấn đề là đây là chuyện tốt hay chuyện xấu!
Chuyện tốt là đội tuyển trường số 18 như tổ tiên hiển linh, một lúc có được 3 người cấp S!
Tin xấu là tài nguyên của trường cấp B còn không đủ nuôi một học viên cấp S!
Trời ơi! Không lẽ ông cũng phải theo đi nhặt rác ở núi rác sao!
Thời gian này ngày nào Trương Hằng cũng chạy đến núi rác!
Thảm quá! Chủ nhiệm khoa Cơ giáp của một Học viện Quân sự mà lại thành ra thế này!
Quan trọng là ông hiệu trưởng này rất có thể cũng sẽ nối gót theo!
"Trời ơi! Tôi có bán cả trường cũng không đủ tiền để sắm cho mấy đứa một chiếc cơ giáp cấp S đâu!"
"Hiệu trưởng, hiệu trưởng, nhanh nhanh nhanh! Mau xem! Ai đến kìa!"
Thầy giáo vui vẻ dẫn một người vào, đầu tóc bù xù, từ xa nhìn như một quả pháo nhỏ lao đến ôm chầm lấy Thời An.
"Alice?"
"Hì hì hì, An An, tôi chuyển trường đến đây rồi!"
"!"
"Cái gì?"
"Tôi từ Tinh Diệu chuyển đến Học viện Quân sự số 18 rồi!"
"!"
"Không phải chứ! Chuyển trường?"
"Đúng!"
"Chuyển đến Học viện Quân sự số 18 của tinh cầu 9527 chúng ta?"
"Đúng!"
Hiệu trưởng vẫn còn ngây người, đột nhiên nhớ ra người trước mắt là ai!
Đội trưởng hiện giờ của Học viện Quân sự Tinh Diệu Liên Bang, Alice Dương, một trong mười đội mạnh nhất khu vực số bảy, đã liên tục vào giải toàn quốc hơn hai mươi năm!
"Các người đã dụ dỗ cô ấy?"
"Các người đã dụ dỗ đội trưởng của Tinh Diệu!"
"Các người đã bỏ bùa gì cho cô ấy vậy!"
Hiệu trưởng hỏi liên tiếp ba câu, hôm nay lượng thông tin quá lớn, trái tim nhỏ bé của ông sắp không chịu nổi.
"Cô ấy cấp gì?"
"Cấp 2S!"
Thôi xong, hiệu trưởng thật sự sắp ngất rồi.
Tài nguyên mà ông khó khăn lắm mới tích góp được còn không đủ nhét kẽ răng.
"Không phải chứ, trường cô đồng ý á? Gia đình cô đồng ý rồi à?"
"Đồng ý chứ."
Sự đồng ý của Alice và sự đồng ý của những người khác hoàn toàn không phải là một.
Quay lại một ngày trước.
"Em nói gì?"
"Em chuyển trường rồi."
"Chuyển trường? Chuyển trường gì? Chuyển đến đâu?"
"Em sẽ chuyển đến Học viện Quân sự số 18, tạm biệt!"
"À quên, Thời An nói phải lễ phép, cảm ơn thầy Trần đã chăm sóc nhiều năm, đây là quà chia tay của em, sau này thầy đến nhà chơi nhiều nhé."
Alice cúi đầu rất lễ phép rồi quay người bắt đầu thu dọn đồ đạc, hoàn toàn không có chút lưu luyến nào.
Trần Vĩ nhìn hộp quà đặc sản mua vội chỗ nào đó, cả người sắp ngớ ngẩn rồi!
Họ là người của Hành tinh Minh Vương mà, mua đặc sản địa phương gì mà không có thành ý gì cả!
Phì! Không đúng! Bây giờ vấn đề không phải là cái này!
Cuối cùng Trần Vĩ cũng phản ứng lại, đội trưởng tốt của mình rốt cuộc đã nói gì!
"Không đúng, chuyển trường, chuyển trường gì? Đó là một Học viện Quân sự yếu kém! Em là đội trưởng của Tinh Diệu còn chuyển trường gì nữa!"
"Yếu kém ở đâu, năm nay bọn em hạng ba đấy! Em đi đây!"
"Em nhập vai nhanh thế! Cái gì mà "Bọn em" chứ! Alice, em đừng đi, em đã nộp đơn chưa? Gia đình đồng ý chưa? Em cứ đi thế à! Tôi đối xử không tốt với em à? Em quay lại đây cho tôi!"
Trần Vĩ không chịu buông tha nhưng ông rất rõ, một khi Alice đã quyết định làm gì thì mười con bò cũng không kéo lại được.
Ông không cam lòng, ngay lập tức đã liên lạc với gia đình Alice.
"Chủ nhiệm Trần, thật sự xin lỗi, tình hình của con bé ngài cũng biết đấy, nó cũng sẽ không nghe tôi nên cứ để nó đi đi."
"Không phải chứ, 3 tháng nữa là giải toàn quốc rồi, nó chuyển trường gì chứ, nếu là chuyển đến học viện cao cấp thì tôi không nói làm gì, Học viện Quân sự số 18 tài nguyên kém, cấp độ thấp, năm nay mới nổi lên, ai biết được có thể kéo dài bao lâu, đây không phải là tự hủy hoại tiền đồ sao!"