"Những chuyện này cậu cũng không nhớ sao?"
"Ừ."
Thời An chỉ mơ hồ nhớ được những chuyện trên người nguyên chủ, mọi thứ xảy ra bên ngoài đều rất mơ hồ.
Đột nhiên đám đông bắt đầu tụ tập.
"!"
Thần thức của Thời An bị thu hút.
"Phía trước có chuyện gì vậy?"
"Chắc là cửa hàng bán thực phẩm tự nhiên, chúng ta may mắn thật, thế mà lại có hàng!"
Máu trong người bắt đầu sôi sục, đó là cảm giác quen thuộc!
Mặc dù rất yếu nhưng đó là hơi thở của giới tu tiên!
Cô lần đầu tiên không kìm được chen qua từng người một, cuối cùng cũng chen được lên phía trước đám đông.
Càng đến gần, cô càng cảm nhận được đó là linh khí!
Chỉ có một chút xíu nhưng là linh khí thuần khiết sạch sẽ, tràn đầy năng lượng!
Nhìn vào bụi cây màu xanh biếc trong hộp quà trong suốt trong tủ kính tinh xảo, trong lòng Thời An cuộn sóng.
Sức sống mãnh liệt đó khiến người ta rơi lệ!
"Uẩn Linh Thảo!"
Xung quanh người đông nghịt, mọi người bàn tán xôn xao.
Bụi cỏ xanh nhỏ bé kéo theo tâm tư của cô dường như đã trở về giới tu tiên xa cách đã lâu.
"Thời An, đợi tôi!"
Tôn Thiên Vũ hét về phía cô.
"Cậu sao vậy? Kích động thế à?"
"Oa! Thực vật tự nhiên đẹp quá! Quả nhiên, hôm nay có hàng khủng!"
Tôn Thiên Vũ kích động nói không ngừng.
Thời An đã hoàn toàn không nghe thấy sự ồn ào của thế giới bên ngoài, cô chìm đắm trong thế giới của mình không thể thoát ra.
Có linh khí! Có linh thảo!
Ai có thể tưởng tượng được, tất cả các yếu tố cần thiết cho việc tu tiên lại có thể đồng thời xuất hiện trong nền văn minh công nghệ này.
Bây giờ điều quan trọng nhất là phải có được Uẩn Linh Thảo!
Chưa đợi cô kích động xong đã nhìn thấy nhãn mác nhỏ bé nhưng vô cùng chói mắt bên cạnh hộp quà.
1 vạn tiền sao một cây...
"..."
"..."
"..."
Từ hùng tâm tráng chí đến kế hoạch phá sản chỉ cần một giây!
Bán cả ba người đi cũng không mua nổi!
"Phải nhặt bao nhiêu rác đây?"
Nghĩ đến việc đây lại là loại linh thảo cấp thấp nhất có thể thấy ở khắp mọi nơi ven đường trong giới tu tiên, Thời An đau lòng khôn xiết!
"Tạo nghiệt mà!"
Trước đây loại linh thực cấp thấp này đặt trước mắt cô chưa chắc cô đã thèm nhìn!
Bây giờ con đường tu tiên rộng mở đang ở ngay trước mắt nhưng khổ nỗi túi tiền trống rỗng.
Dẫn Linh Đan là loại đan dược nhập môn cấp thấp nhất.
Thời An có một phương pháp không cần linh lực của bản thân cũng có thể lợi dụng linh khí trong Uẩn Linh Thảo để luyện thành.
Nhưng số lượng cần thiết không phải là một hai cây.
Cô cần phải nghĩ cách khác để có được nhiều thảo dược hơn.
"Lão Vương, loại cỏ này phải đi đâu mới có ạ?"
"Thường thì phải ở những khu vực có Dị thực Dị thú, khu vực không người, khu vực thất thủ hoặc chiến trường có thể có, đúng rồi, tôi nghe nói trong khu A của Học viện Quân sự số 18 trên tinh cầu chúng ta có người đã nhìn thấy!"
"Học viện Quân sự!"
Được, vậy mình sẽ tìm cách vào Học viện Quân sự!
Vào Học viện Quân sự phải lái cơ giáp.
Cơ giáp cần tiền!
Phải tiết kiệm tiền! Phải khởi nghiệp! Phải liều mạng đi nhặt rác!
Hai người đi sớm về khuya, đi khắp cả ngọn núi rác.
Lão Vương cạn lời đến nghẹn ngào...
"Có cần phải chừa cho người khác một con đường sống không?"
Buổi tối Thời An ngồi thiền, tiện thể nghe giảng về cơ giáp của Lão Vương.
Nếu có thể phục hồi tu vi, có thể thử kết hợp luyện khí và chế tạo cơ giáp biết đâu sẽ có hiệu quả bất ngờ.