Chương 157

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:58:58

Tô Tử Ngang vừa phấn khích vừa có chút lo lắng, giống như một cô dâu mới lần đầu gặp mặt nhà chồng và nhà mẹ đẻ. "Anh, anh, đây là Thời An, là... Bạn tốt nhất của em!" "Thời An, đây là anh trai tôi, Tô Mộ." Em trai đối mặt với Thời An thì cảm xúc hoàn toàn khác với những người khác. Trong sự cẩn thận lại mang theo một chút kính trọng và khiêm tốn! Cũng không giống tình cảm của tuổi trẻ... Nhìn lại, cô gái này có vẻ ngoài thoát tục nhưng lại vô cùng kín tiếng. Nếu không phải được giới thiệu đặc biệt thì anh sẽ không chú ý đến cô. Cô yên lặng đứng đó, bình thản tự nhiên mà vẫn mang một vẻ chín chắn mà người cùng tuổi không có. Ánh mắt nhìn anh có sự ngưỡng mộ và công nhận, còn mang theo một chút hiền từ và yêu thương. Giống như ông nội đang nhìn mình... Là ảo giác sao! Tô Tử Ngang lén lút quan sát phản ứng của hai người. Thấy Thời An có vẻ hài lòng với anh trai cậu thở phào nhẹ nhõm. Nếu sư tôn và người nhà không hòa thuận sau này trung hiếu làm sao vẹn toàn? Thời An: [Nghĩ nhiều rồi. ] Để không ảnh hưởng đến việc huấn luyện của đội tuyển trường, Tô Mộ đã trở về ngay tối hôm đó. Mang theo cả lô Tịnh Linh Dịch và 4 viên Tịnh Linh Đan. "Kết quả thế nào?" "Hiệu quả thanh lọc có thể đạt đến cấp hai, quả thật có thể loại bỏ bức xạ!" "!" "Vậy là thứ này là thật?" "Đúng vậy!" "Em trai con rốt cuộc lấy ở đâu được nhiều hàng như vậy?" "Không rõ, nó không nói." Vốn dĩ tưởng rằng Tô Tử Ngang có thể vào được cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự, lại còn đánh được như bây giờ đã là rất kinh ngạc rồi. Nhưng bây giờ xem ra, ra ngoài hơn một năm nay những chuyện đáng sợ mới chỉ lộ ra một phần nhỏ. "Còn cái này nữa, nó nói hiệu quả tốt hơn Tịnh Linh Dịch, bảo chúng ta đừng mang ra ngoài mà tự mình dùng." "Mùi vị của thảo dược? Viên thuốc?" Ông nội Tô đã chinh chiến trên thương trường bao nhiêu năm, đã từng trải qua không ít chuyện. Nhưng thứ này cảm giác cổ xưa quá. Sau thời đại Vũ trụ, dược phẩm cơ bản đều ở dạng lỏng, chiết xuất có thể kiểm soát, hiệu quả tốt lại dễ hấp thu. Nhưng viên thuốc đã là một vật cổ trong sách lịch sử rồi. Thật sự có hiệu quả không? Ông không do dự nhiều trực tiếp uống luôn. "Bố!" "Ông nội!" "Không kiểm tra hiệu quả trước sao?" "Người có thể lấy ra nhiều Tịnh Linh Dịch như vậy sẽ không phiền phức làm trò trên thứ này đâu." "Ông nội, ông uống nhanh quá, cháu quên nói Tô Tô nói thứ này có chút tác dụng phụ..." "?" Chẳng mấy phút sau ông lão đã biết tác dụng phụ này cụ thể là gì! "Mộ Mộ, liên lạc với thằng nhóc đó! Nó muốn hại ta à!" "Có phải nó ghi hận ta lần trước không cho nó đến tinh cầu 9527 không?" "Hay là nó còn nhớ lần ta dùng gia pháp khi nó 15 tuổi trốn đi khu vực không người!" "Thằng nhóc hỗn láo này, rốt cuộc đã cho ta ăn cái gì!" Đêm rất dài. Người từng chèo lái nhà họ Tô mang theo đau đớn kèm tiếng chửi bới không ngớt suốt đêm. Tin tốt là ít nhất ông lão vẫn còn tinh thần để chửi người, giọng còn rất khỏe! "Bố! Bố! Đã đỡ hơn chưa? Nếu không mời bác sĩ đến xem nhé!" "Ôi! Ôi! Oẹ! Oẹ!" "Mộ Mộ, viên thuốc này không có vấn đề gì chứ?" "Tác dụng phụ chính là cái này, Tô Tô nói có thể sẽ vừa nôn vừa tiêu chảy, là quá trình thải độc, qua một đêm là khỏi." "Nhưng có phải quá nghiêm trọng không, ông đã cao tuổi rồi liệu có chịu được không?" "Con cũng không ngờ ông nội nhanh tay như vậy, hay là đợi chút đi, Tô Tô nói bình thường." Ba người đợi ở cửa nghe tiếng đau đớn của ông lão mà không biết làm gì. "Như vậy cả đêm sao? Hay là tìm bác sĩ đến cho chắc ăn?"