Từ trước khi quân đội tới cô đã phát hiện ra nơi này, và tìm thấy một cái chai dưới gầm bàn.
Bên trong là một thứ vừa xa lạ vừa có chút quen thuộc.
Một viên thuốc màu đen nằm yên lặng ở đó, vẫn còn lưu lại mùi tanh hôi nhàn nhạt.
Có thể vì để quá lâu hoặc tiếp xúc với quá nhiều loại thuốc khác nên cô không thể nhìn ra viên thuốc này rốt cuộc có tác dụng gì.
Cũng không rõ đây là một viên thuốc bình thường hay là... Thứ mà cô quen thuộc hơn.
Nhưng có thể sao?
"Nhà Fujiwara... Cố Kiến Thâm..."
Vấn đề này có thể hỏi chính anh ta không!
Khi một nhóm người mang theo vàng bạc châu báu đến quảng trường họ đã nhận được sự chú ý của tất cả mọi người.
Sau một khoảnh khắc yên lặng, tiếng hoan hô vang trời.
Chuyến đi này! Thật sự quá đáng giá!
Ngược lại những tên cướp Vũ trụ bị canh giữ ở góc tường suýt nữa thì ngất đi.
Trời sập rồi! Nhà bị trộm rồi!
Nhìn những đồng vàng bạc mà mình đã liếm máu trên lưỡi đao cướp bóc suốt mấy chục năm giờ đây đều nằm trong túi người khác.
Một đám người tức đến hộc máu! Vừa tức giận vừa bất lực.
Đội ngũ Ám Vực đều vây quanh.
Bao gồm cả Lữ Nhất Vĩ ở sau núi cũng đã kết thúc trận chiến.
Khi đến quảng trường đã nghe nói về kỳ tích của mấy người Thời An.
Đặc biệt là phản hồi từ phía Dược sư càng được đồn thổi thần kỳ.
Nói rằng Tam sư muội của đại lão Huyền Thanh Tông đó không biết đã cho ăn tiên đan gì mà người sắp bước vào quỷ môn quan lại được cứu sống.
Cuối cùng nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm thập tử nhất sinh này lại không có bao nhiêu người thương vong.
Lữ Nhất Vĩ đã hiểu sâu sắc thế nào gọi là người thật không lộ tướng!
Cuối cùng cũng đến màn chia chác được mong đợi nhất!
Đội của Thời An có 7 người đều là công thần vì vậy lấy nhiều hơn mọi người là đương nhiên.
Thậm chí lấy hết cũng không phải là không thể chấp nhận, đây là ơn cứu mạng mà!
Khi họ lấy mấy cái nút không gian ra định chia đều còn bị mấy đội trưởng kiên quyết từ chối.
Nghĩ đến những viên thuốc đó, e là có đạp nát cửa cũng chưa chắc đã giành được.
Tiền thưởng của 167 tên cướp Vũ trụ được hơn 200 triệu, Vladimir đã chuyển toàn bộ tiền thưởng của mười tên đứng đầu cho Thời An.
Phần này đã chiếm một nửa tổng số tiền thưởng.
Phần còn lại thì sẽ chia nửa già cho liên minh thợ săn tiền thưởng.
Ám Vực tự nhận một phần nhỏ, chuyến này họ cũng không lỗ.
Đây cũng là để bù đắp cho những sai sót do thông tin trong nhiệm vụ lần này.
"Đây là của các vị."
Thời An lại chia một phần chiến lợi phẩm mà họ giành được cho Lữ Nhất Vĩ của đội F canh giữ sau núi.
"Cho chúng tôi á?"
Lữ Nhất Vĩ nhìn mấy cái nút không gian và một túi lớn châu báu vàng bạc mà không hiểu ra sao.
"Những thứ chúng tôi giành được đều là của đội F, chúng ta cùng chia."
"Được!"
Nói không cảm động là giả, trong tình hình hiện giờ mấy người Thời An muốn nuốt trọn mọi người cũng sẽ không nói gì.
Cục diện hoàn toàn là do họ đảo ngược, còn cứu được bao nhiêu người.
Nhưng người ta không tham lam, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, không có cũng không tranh giành.
Huyền Thanh Tông: [Ai nói chúng tôi không tham lam!]
Đừng tưởng người ta không thích tiền, nhìn Đại sư huynh của họ đi, từ khi trận chiến kết thúc đã bận rộn đến giờ, cậu ta vẫn còn đang tháo dỡ cơ giáp!
Nói cho hay là: [Dựa vào đôi tay của mình mới có thể lâu dài!]
Các Cơ giáp sư rảnh rỗi liền nghĩ đến việc giúp đỡ.
Hình như cậu ta được gọi là Đại sư huynh... Cái tên này còn có thể giả hơn nữa không?
"Đại sư huynh, cái này cậu có muốn không?"
"Ồ! Đồ tốt đấy! Muốn muốn muốn!"