Chương 438

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:15:26

Búa, tua vít, cờ lê, kiếm, pháo năng lượng... "!" "Đây là cái gì?" Cơ giáp dị hình thông thường ví dụ như Bát Kỳ của Fujiwara Masashige có hình dạng của một con rắn chín đầu. Nguyên lý biến hình là sử dụng vật liệu cao cấp, hợp kim dung hợp với công nghệ sinh học. Biến hình mượt mà gần như không thấy được các bước và quá trình. Nhưng chiếc cơ giáp này lại biến hình ngay trước mắt, còn phát ra tiếng cạch cạch để đối thủ nhìn thấy rõ ràng, không sợ bị kẻ địch tìm ra điểm yếu trong quá trình biến hình sao? "Đây là... Cơ quan thuật sao?" "Làm cơ giáp mà còn dùng kỹ thuật nguyên thủy như vậy sao?" Nếu như trước đây mọi người còn có chút mong đợi thì bây giờ bắt đầu thấy hơi khó hiểu. Chiếc cơ giáp này như thể quay trở lại thời kỳ công nghiệp sơ khai, hoặc thời kỳ nông nghiệp trước khi công nghệ Vũ trụ trỗi dậy... "Cái này có thể đánh được Tinh thú cấp một không?" Kỹ thuật cổ lỗ sĩ thì thôi đi, chiếc cơ giáp này thật sự quá xấu! Cơ giáp trên thị trường, nhất là cơ giáp đặt riêng của các chiến binh cao cấp có phong cách ngầu lòi bá đạo mới là xu hướng chính! Nhưng cái tạo hình đầu nặng chân nhẹ như bộ xương này thật sự khiến người ta không thể chấp nhận được. [Kỹ thuật thế nào không nói nhưng thẩm mỹ thật sự rất bình thường... ] Gần một phút rồi mà chiếc cơ giáp thô kệch vẫn đang cạch cạch biến hình. "Gàoooo!" Một tiếng gầm giận dữ vang vọng khắp hẻm núi vang dội trên cánh đồng tuyết. "Vèo" một tiếng, sói đầu đàn nhảy vọt lên lao về phía Tôn Thiên Vũ. Cậu chưa biến hình xong đã bị tấn công bất ngờ. "Keng" một tiếng vang lớn, móng vuốt sắc nhọn đập mạnh vào ngực để lại những vết cào sâu hoắm, cậu lùi lại mấy bước khó khăn lắm mới đứng vững được. "Chưa hô bắt đầu mà mày đã đánh! Tao còn chưa biến hình xong! Không có võ đức gì cả!" [Tốc độ biến hình này, là sợ kẻ địch không tìm được cơ hội tấn công sao?] [Tốc độ này, ông nội 80 tuổi của tôi chống gậy đi còn nhanh hơn nó!] Khán giả trên Tinh võng: [Tưởng cậu làm ra cái gì to tát, kết quả lại ị ra một cục to... ] Sói đầu đàn không cho cậu nhiều thời gian, ngay sau đó nhanh chóng nhảy vọt lao tới, dùng sức va chạm của cơ thể, móng vuốt và răng để xé rách cơ giáp. Sau vài chiêu vỏ ngoài cơ giáp của Tôn Thiên Vũ đã có không ít vết thương. "A! Mày mày mày! Tao mới làm xong đấy! Lại phải sơn lại rồi!" Đau lòng quá, vật liệu sơn có trộn lẫn vỏ của Trùng tộc, màu xám đen pha lẫn những hạt lấp lánh màu sắc. Đặc biệt dùng để thể hiện gu thẩm mỹ khiêm tốn mà sang trọng của mình. Nguyên liệu vốn không nhiều, dùng một ít là bớt một ít. Chưa đánh được mấy cái đã bị làm cho thương tích đầy mình, đau lòng chết đi được. Tôn Thiên Vũ lẩm bẩm, dường như hoàn toàn không có cảm giác căng thẳng. Nhưng người trong nghề lại nhìn ra manh mối. "Cơ giáp của cậu ta... Rất bền!" "Đúng vậy, đó là Vua sói tuyết đó! Tấn công trực diện trúng đích chính xác vậy mà không bị hỏng?" Các Cơ giáp sư rơi vào trầm tư. "Hì hì! Biến hình xong rồi!" "Tuy mày không hỏi nhưng tao vẫn muốn giới thiệu, đây là cơ giáp của tao, Lỗ Ban Khôi!" "Bây giờ đến lượt tao!" Đột nhiên Lỗ Ban Khôi thay đổi hoàn toàn thái độ chậm chạp lảo đảo như một chiếc cơ giáp già nua trước đó, nó nhảy vọt lên với tốc độ nhanh đến mức gần như không bắt được tàn ảnh. Chỉ nghe một tiếng vèo, ngay sau đó là tiếng va chạm kim loại khổng lồ. "Ầm!" Máy quay chuyển hướng, mọi người thấy Lỗ Ban Khôi đã xuất hiện ở vị trí ban đầu của sói đầu đàn, còn vua sói tuyết bị hất văng ra xa mười mấy mét để lại một vệt sâu trên tuyết.