Đoạn trước còn có tí nghiêm chỉnh, đoạn sau thì hoàn toàn là ân oán cá nhân rồi.
"Cô nên cảm ơn tôi và Batu cho tốt, nếu không thì lịch sử đen tối của lão Ngũ nhà cô có rửa cũng không sạch!"
"Nhưng mà dáng vẻ say rượu của cô tôi đã lưu lại và gửi cho tất cả những người quen biết rồi, tin rằng mọi người sẽ trân trọng cất giữ, không cần cảm ơn!"
"Cậu chết đi cho tôi!"
Một người thì cười cợt né trái né phải, một người thì càng đánh càng nghiêm túc.
"Đánh kiểu này xây trận phòng ngự cũng vô ích!"
"Không đúng, không phải xây phòng ngự cho hai người họ đấy chứ?"
"... Phòng ai mà chẳng là phòng? Dù sao các đội khác cũng không vào được..."
"Cất vũ khí nóng đi, không đúng, vũ khí lạnh cũng phải cất!"
Siren nói tiếp: "Hai người các cậu cút ra xa mà đánh!"
Nguyên Tam lo Alice bị phạt lén lút hỏi: "Sư huynh, tông quy nói thế nào?"
"Tỷ thí trên đấu trường thì bình thường."
Lại nhìn Thời An, đối phương đang tán thưởng nhìn hai người.
"Không tệ không tệ!"
Sư tôn, cô...
Hai người tay không càng đánh càng xa, trận thế cũng càng lúc càng lớn.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lũ Tinh thú sợ đến mức trực tiếp trốn vào trong doanh trại.
Thỉnh thoảng lại ló đầu ra xem tình hình chiến đấu bên ngoài thế nào rồi.
"Chúng nó thật sự sợ Alice."
"Ừ, nhìn vết thương trên người cũng thấy được, thảm quá, gặp phải Alice hoàn toàn là nghiệt duyên mà."
"Thật sự không cần quản sao?"
"Siren không nói gì chắc không cần quản đâu."
Đại sảnh quan sát, Liễu Thành nhíu mày.
Lúc này mà gây nội chiến thật sự thích hợp sao?
"Phong cách của Liên Bang năm nay thật là khó nói..."
Hoàn toàn lật đổ hình tượng quốc gia lớn nghiêm túc, cẩn trọng cao ngạo đã xây dựng trong mấy chục năm qua, bây giờ lại hoạt bát năng động.
"Đây là sự giao lưu thân thiện giữa đồng đội, càng đánh tình cảm càng tốt."
"?"
Nghe xem mình nói gì đi, trận phòng ngự cũng bị đánh hỏng rồi!
Đây là ra tay đến chết mà! Ông gọi đây là tình cảm tốt à?
Lúc này các đội khác vẫn đang nỗ lực giành điểm, phần lớn sự chú ý vẫn đổ dồn vào Đế Quốc đang dẫn đầu.
Nửa giờ sau trận chiến của hai người vẫn diễn ra sôi nổi.
"Trận phòng ngự này xây là đúng rồi."
"Ừ, nếu không thì người thảm chính là chúng ta!"
Mọi người nhìn cảnh tượng tan hoang thở dài một tiếng.
Lũ Tinh thú bên cạnh gật đầu, ánh mắt giao nhau đều tỏ vẻ đồng ý.
"Sao tôi cứ cảm thấy lũ Tinh thú này thông minh thế nhỉ?"
"Đúng vậy, vừa nãy còn gật đầu với tôi nữa!"
"Không phải ảo giác đâu, cảm giác chúng nó sắp nói được rồi!"
"Không chỉ vậy, tôi còn thấy con voi tên Batu kia muốn theo Alice vào lều ngủ nữa..."
"Kayla còn xếp hàng chờ cơm..."
"Sư tử có ăn cơm không?"
"Không ăn! Đây mới là mấu chốt của vấn đề!"
Đám Tinh thú này đột nhiên trở nên ra dáng người!
"... Chẳng lẽ bị đánh một trận đã thông được hai mạch nhâm đốc à?"
Đang lúc mọi người suy nghĩ, giọng của Siren truyền đến: "Ăn cơm thôi! Đừng đánh nữa, ăn no rồi nói sau!"
"Hôm nay bà đây đói bụng rồi, tạm tha cho cậu!"
"He he, tôi chờ đấy!"
Alice thật sự đói rồi!
"Tôi ngủ mấy ngày rồi?"
"Gần 4 ngày rồi!"
"Thế chẳng phải tôi đã bỏ lỡ 20 bữa ăn sao?"
"..."
Lúc này đầu óc lại khá nhanh nhạy.
Một ngày còn tính 5 bữa!
"Cậu học toán học giỏi ngoài dự kiến đấy."
"Cậu đang mỉa mai tôi và tôi có bằng chứng!"
"Ngon ngon, tuy không bằng Đường Đường nhưng sau này mấy vị sẽ là đầu bếp chiến địa chuyên dụng của tôi!"
Siren và Toledo cũng coi như là nửa đội hậu cần rồi.
Các đội khác thì tiếng gầm thép, cơ giáp chiến đấu, thiếu niên nhiệt huyết mạnh mẽ xông lên.
Đội 9 lại là cảnh tượng khói bếp lượn lờ, năm tháng tĩnh lặng, trêu mèo chọc chó vui như thần tiên.