Đối phương có binh hùng ngựa mạnh, năng lượng vật tư muốn gì có nấy!
Thái độ thoải mái lại kiêu ngạo!
"Ai cũng có phần, không ai đến không! Không ai đến không!"
"Tổng chỉ huy là anh em của tôi, để lại cho tôi một cái!"
"Tô Tử Ngang là lão đại của tôi, để tôi lên trước!"
"Không phải đã nói là rèn luyện lính mới sao? Tôi là lính mới tôi lên trước!"
"Chị ơi, cho em bắn một phát đi! Em rảnh gần một tuần rồi! Lúc huấn luyện cũng không thoải mái như vậy! Em về không biết ăn nói thế nào!"
Những người khác nghe vậy không biết nói gì.
Các người cố tình bật chế độ chế giễu lên mức tối đa phải không!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại!
Đúng là đội phòng ngự và mấy tiểu đội khác mấy ngày nay ngoài ăn ra thì chỉ có chơi.
Tổn thương duy nhất phải chịu là tối hát hò với Alice và Lương Nguyệt Oánh khản cả cổ...
Nhưng đã đến đây một chuyến, dù sao cũng phải rèn luyện bản thân, thi đấu lấy điểm chứ!
Huấn luyện viên và phái đoàn của họ cũng nghĩ vậy.
Mặc dù lâu như vậy không bị loại đã vượt xa mong đợi rồi!
Nhưng... Các người còn nhớ đến đây làm gì không?
Tinh thú đã trở thành bạn bè, không thể đánh.
Mạng người lại bị Alice và Tô Tử Ngang cướp sạch, cơ hội ra tay cũng không có.
Sắp rảnh đến mức mọc rễ rồi!
Những năm trước dù có liên minh thì hai đội ít nhất cũng phải để lại một nửa ở doanh trại.
Đến nửa sau liên quân có thể vượt quá 600 đã là rất nhiều rồi!
Dẫn 1400 người công thành? Ai có thể nghĩ đến, ai lại dám nghĩ đến!
Mạng người không đủ chia, hoàn toàn không đủ chia!
Nếu không tích cực hơn một chút nữa thì thật sự sẽ nằm im mà thắng đến cuối cùng!
Những đứa trẻ thật thà cảm thấy thật sự không ổn!
[Cảnh tượng này thật sự quá ảo diệu!]
[Liên Minh Quốc Gia Lưu Tán thường thì nhiều nhất cũng chỉ trụ được đến cuối tuần đầu tiên!]
[Cũng là sống những ngày tốt đẹp rồi, đến thi đấu mà như đi dã ngoại!]
[Có phải từ lúc bốc thăm số phận đã viết sẵn kịch bản rồi không?]
[Kịch bản ảo diệu như vậy tin rằng số phận không viết ra được nhưng Liên Bang thì có thể!]
[Ha ha ha ha ha ha ha! Phim truyền hình cũng không dám biên kịch như vậy!]
Trên Tinh võng đang trầm trồ kinh ngạc trước cảnh tượng này.
Con ngựa ô được kỳ vọng nhất trước cuộc thi đang trải qua địa ngục của riêng mình...
Doanh trại của đội 17 bị chen chúc bởi hơn 1400 người, trong đó còn có cả lính đơn cấp B, C và D.
Không chỉ đông người mà cơ giáp cấp thấp lại còn có kích thước cô cùng lớn.
Chiến trường hỗn loạn như một nồi cháo...
Mọi người đều muốn cướp điểm, hoàn toàn không nghe thấy tiếng hét khản cổ của Toledo.
"Nghe chỉ huy, nghe chỉ huy, đừng cướp!"
"Vào trong đi, phía sau còn có người nữa!"
"Đội chiến đấu số 1 và 2 đừng tranh nữa, để lại một ít cho anh chị em đội 11 đi!"
Đội 11: [Cảm ơn?]
"Xông lên, cướp mạng! Không cướp nhanh thì đến canh cũng không có mà húp!"
Toledo: [Được rồi, thích sao thì sao đi!]
Dù sao muốn thua cũng khó!
Tổng chỉ huy này của anh ta chỉ còn là cái danh!
[Đội 17, Vương Triều Thiên Ẩn, Fujiwara Tatsuya bị loại!]
[Đội 17, Đế Quốc Terra, Songpa bị loại!]
[Đội 17, Hợp Chúng Quốc Tân Canaan, Carol bị loại!]
[Đội 9, điểm +1!]
[Đội 9, điểm +1!]
[Đội 11, điểm +1!]
Phía sau, Suzuki dẫn theo mấy Cơ giáp sư đang cố gắng mày mò cờ trận.
"Được không?"
"Mẹ kiếp! Thật sự được!"
"!"
Trời mới biết khi anh ta thấy đối thủ mang theo cờ trận xông tới, tam quan đã bị nổ tung thành từng mảnh.
Bao nhiêu năm nay lại không có ai nghĩ theo hướng này!
Mà bây giờ cơ hội chí mạng này lại bị Liên Bang nắm chặt trong tay!
Lúc này anh ta bắt đầu oán hận ban tổ chức!