Chương 37

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:52:57

"Nói sao nhỉ? Trong sáng ngây thơ?" "Ha ha ha ha ha!" "Lúc cậu mới đến chẳng phải cũng như vậy sao, bị đánh cho phục đấy." "Bên kia, cậu! Qua đây!" Cao Vân Lôi chỉ vào người khỏe nhất trong đám đông, Nhậm Vân Khai. "Chào đàn anh." Nhậm Vân Khai vốn dĩ cũng là một người nóng tính nhưng trong khoảng thời gian này luôn bị Thời An đè xuống đất chà đạp, tính cách đã trở nên hiền lành hòa nhã. "Rất lễ phép đấy!" "Tên gì vậy? Tinh thần lực bao nhiêu?" Cao Vân Lôi là một người có tính cách điển hình của lính đơn, thích gây sự và hiếu chiến. Trong từ điển của cậu, người mới đến nên được dạy dỗ một chút. Lứa người năm hai đến cũng đã nhận được không ít sự giáo dục yêu thương của cậu. Đương nhiên lúc cậu còn là tân sinh viên cũng đã nhận được sự quan tâm chăm sóc tương tự từ các anh chị năm trên. "Chào đàn anh, tôi tên là Nhậm Vân Khai, tinh thần lực cấp B." "Ồ! Không tệ! Là một người lợi hại!" "Đến đây đến đây, thử vài chiêu đi!" Chưa đợi Nhậm Vân Khai từ chối đối phương đã trực tiếp ra tay. Cậu đã bị huấn luyện viên ở khu A dạy dỗ hai tháng rồi, vừa hay lấy đám tân sinh viên này để hạ hỏa. Những người năm trên khác thì xem kịch vui, nếu không để Cao Vân Lôi xả giận e rằng người chịu khổ vẫn là chính họ. Cậu tay không đánh một cú đấm mạnh về phía đối phương. "!" Không ngờ đối phương lại né được. Cao Vân Lôi thầm nghĩ, chênh lệch hai năm huấn luyện làm sao có thể ở cùng một trình độ. Nhưng khi trận đấu tiếp tục, bao gồm cả chính cậu và tất cả mọi người đều có chút sững sờ. "Ồ, có tài đấy." Mấy chục chiêu qua đi thế mà Cao Vân Lôi lại không chiếm được bao nhiêu lợi thế. Cậu có chút sốt ruột, vốn tưởng là một trận áp đảo để thị uy. Không ngờ quả hồng chọn lại không phải là quả mềm... Công phu chân tay của tân sinh viên cấp B này có chút sâu đấy! Xung quanh đã vây kín người. "Nhậm Vân Khai cố lên!" "Thua là mất mặt chị Thời đó!" "Ha ha ha ha ha, đến lúc đó Thời An sẽ tìm cậu luyện tập riêng!" Triệu Duệ thấy có gì đó không ổn liền lên tiếng: "Vân Lôi đừng gây chuyện nữa, đi thôi." Hai người ngừng tấn công. Nhậm Vân Khai cười toe toét nói: "Cảm ơn đàn anh đã chỉ giáo!" Cao Vân Lôi có chút không cam lòng nhưng trong lòng cậu hiểu rõ, trong thời gian ngắn có lẽ không thể phân thắng bại. Quay đầu liền cùng đội tuyển trường rời đi. Năm nhất vây lại quanh Nhậm Vân Khai ở giữa. "Lão Nhậm, cậu khá nha, thế mà vẫn còn toàn thây trờ về dưới tay đàn anh Cao, anh ấy là một cao thủ của đội tuyển trường đó!" "Hê hê hê! May mắn! Không đúng, toàn bộ là nhờ Thời An và Tiểu Tôn Tôn luyện tập thêm với tôi!" Mấy người trong đội tuyển trường lập tức bắt được cái tên này, Thời An. "Thời An là ai?" "Tôi biết." Triệu Duệ là chỉ huy kiêm cố vấn của đội tuyển trường, thông tin đối với cậu rất quan trọng. "Lão Cố, cậu có đối thủ rồi!" "Ha! Ai xứng đáng trở thành đối thủ của đội trưởng Cố của chúng ta chứ!" "Cô ấy đã phá kỷ lục của cậu trong phòng huấn luyện ảo!" "!" Một câu nói đã ném xuống một quả bom lớn. Kỷ lục của Cố Hàn ở mức độ nào trong lòng họ quá rõ. Trong số họ chẳng có mấy người qua cửa càng đừng nói đến việc phá kỷ lục. Thần tiên nào lại có thể phá vỡ 4 giờ 02 phút? "Chết tiệt! Biến thái gì vậy!" "3 giờ 25 phút!" "Kỷ lục này thế mà lại có thể rút ngắn xuống còn 3 tiếng rưỡi?"