Nếu không cô ấy chính là nghi phạm số một.
Hay ví dụ như thuật ngự thú...
Tất cả sương mù dường như đều xoay quanh mấy người của Học viện Quân sự số 18.
"Có bằng chứng khác không?"
"Bằng chứng thì không nhưng có một vài hướng khác."
"Được, anh cứ điều tra trước, nếu Liên Bang thật sự xuất hiện một hệ thống năng lượng khác vậy thì tuyệt đối không phải chuyện nhỏ."
Cho dù thế lực này hiện giờ có vẻ thân thiện nhưng cấp cao của Liên Bang cũng nên hiểu rõ và có biện pháp đối phó.
"Sư tôn, thiết kế của tôi thế nào?"
Thời An nhìn những bản vẽ khác nhau với phong cách thống nhất trên màn hình, mắt ngày càng sáng lên.
"Phong cách rất Huyền Thanh Tông!"
[Ngoài biển Tây Bắc, phía bắc Xích Thủy, trên núi Chương Vĩ, mặt người thân rắn màu đỏ. ]
"Cơ giáp hệ Hỏa, Chúc Cửu Âm, Chúc Long!
"Nữ thần mặt trời tượng trưng cho ánh sáng, Hi Hòa, hệ Lôi là Tử Tiêu, hệ Mộc là Câu Mang, hệ Băng là Thanh Nữ Huyền Minh, hệ Phong là Phi Liêm..."
"Đây là dòng cơ giáp có liên quan Huyền Thanh Tông, luôn có một mẫu phù hợp với mọi người!"
Còn của Thời An là cơ giáp hình người tối giản, Nữ Oa.
"Tôi cũng có à!"
Cố Chiến Đình mới đến hai tháng nhưng Tôn Thiên Vũ đã tính luôn cả phần của anh.
Ánh mắt anh nóng rực nhìn chằm chằm vào chiếc cơ giáp Hi Hòa.
"Đều có đều có, bây giờ túi tiền chúng ta rủng rỉnh, vật liệu cũng đủ, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi!"
"Cậu muốn vật liệu của Trùng tộc à?"
"Đúng vậy, độ cứng, khả năng chống ăn mòn và độ bền của lũ Trùng là mạnh nhất."
"Vật liệu Trùng tộc ở đâu ra?"
"Một số kênh ngầm có thể mua được số lượng nhỏ nhưng với nhiều cơ giáp như vậy thì không đủ."
"Khu vực không người hay là... Khu vực thất thủ?"
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Cố Hàn.
"..."
"Cậu nghiêm túc đấy à?"
Lý Nguyên Bác nhìn vẻ mặt của đối phương thấy không giống đang nói đùa chút nào.
Liên Bang có mười ba khu vực thất thủ, bên trong có rất nhiều tổ Trùng tộc, một số thậm chí vẫn còn trong giai đoạn hoạt động.
Nhưng nếu hỏi tại sao không dọn dẹp trực tiếp?
Tưởng là Liên Bang không muốn sao?
Không phải không muốn mà là hoàn toàn không dọn xuể.
Khu vực thất thủ vốn dĩ nằm trên các tuyến đường nhảy vọt thường xuyên, đánh xong một đợt lại đến một đợt khác.
Bên trong có thể còn rất nhiều người sống sót và binh lính đồn trú, hoàn toàn không thể hủy diệt trực tiếp một hành tinh.
Biện pháp cuối cùng là phong tỏa các điểm nhảy vọt, tạm thời cô lập mười ba khu vực thất thủ này.
Đợi Liên Bang có đủ năng lực sẽ tấn công từng cái một.
Kết quả là chờ đợi đã nhiều năm trôi qua.
Trùng tộc không ra được, quân tiếp viện cũng không vào được, những người sống sót bên trong chỉ có thể phó mặc cho số phận.
Đây không chỉ là nỗi đau trong lòng Cố Hàn mà còn là ký ức đau thương của toàn Liên Bang.
Mười ba viên ngọc trai từng tỏa sáng trong Vũ trụ giờ đây u ám trên bản đồ Liên Bang.
"Tôi không đồng ý!"
Lần đầu tiên Lý Nguyên Bác kiên quyết phản đối ý kiến của Cố Hàn như vậy.
"Đó là khu vực thất thủ, bao nhiêu năm rồi có bao nhiêu Trùng tộc cậu có biết không? Có thể không còn một người sống sót nào đâu! Liên Bang tập hợp binh lực còn không dám hành động liều lĩnh, chúng ta chỉ có 15 người..."
Ban đầu cảm xúc còn vô cùng kích động, ông ta định vùng lên đấu tranh, liều chết can gián.
Nhưng nói được nửa chừng giọng ngày càng nhỏ đi.
Đúng vậy, đám người này tu tiên mà!
"Tông chủ, được không?"
Thời An chưa kịp nói Tô Tử Ngang đã giành lời.
"Được chứ, có gì mà không được, chúng ta đã đánh Trùng tộc rồi mà."
Số lượng mấy nghìn con một mình sư tôn còn dọn dẹp rất dễ dàng.