[Nghe lời như vậy, tôi cũng muốn nuôi một bầy... ]
[Thực tế là chuột đầm lầy cái gì cũng ăn, răng có thể gặm thủng cả vỏ ngoài của cơ giáp bình thường, con cấp hai có thể nuốt chửng cậu trong một miếng, xương cũng không còn... ]
[Chỉ có ở đội 7 đây chúng mới là đội đặc công chuột dễ thương... ]
[Chuyện hôm nay tôi cần chút thời gian để tiêu hóa... ]
Ai mà không cần chứ?
Các huấn luyện viên hoàn toàn không ngồi yên được nữa.
"Trên trời bay, dưới đất chạy, trong đất chui đều có thể xử lý được sao?"
"..."
"Cấp bậc nào cũng được sao? Tinh thú cấp hai thì sao? Hay là cấp một?"
Lý Nguyên Bác: [Không biết!]
Nhưng theo cái nết của mấy đứa đó tám chín phần mười là vậy...
"Rốt cuộc là làm thế nào vậy?"
Đừng nói là các huấn luyện viên, bất kỳ ai có chút nghiên cứu về Tinh thú cũng đang vò đầu bứt tai.
Cho đến khi có người lại hỏi: "Cái này không phạm quy sao?"
Lý Nguyên Bác ghét nhất là bị người khác nói họ gian lận!
"Ông chỉ cho tôi xem quy tắc nào nói không được cho chuột đầm lầy mang đồ về?"
Hiện giờ đúng là không thể nói là phạm quy, ít nhất là trong mấy chục năm qua khi soạn thảo quy tắc cuộc thi lớn, không ai nghĩ đến việc Tinh thú không những không đánh trả mà còn có thể trở thành trợ lực.
"... Nhưng nguyên tắc của cuộc thi lớn, công bằng..."
Câu hỏi này đã đánh thẳng vào lòng.
Đội 7 chỉ mượn một chút sức mạnh của Tinh thú ở bên lề đã rất đáng sợ rồi.
Nếu tiếp tục triệu hồi đại quân Tinh thú để phối hợp tác chiến thì sao?
Ví dụ như bầy chim hồng hoàng, bầy chuột đầm lầy cộng thêm bầy sói tinh nào đó cùng vây công các đội khác?
Vậy cuộc thi còn có tính công bằng không?
Thời An: [Cũng không đến mức đó, tôi dẫn bọn trẻ đến đây rèn luyện, cùng lắm chỉ là lách luật thôi!]
Lý Nguyên Bác rất tự tin, lưng thẳng tắp.
"Rất công bằng, các người nếu muốn cũng có thể làm vậy!"
Các huấn luyện viên khác nghe thấy liền trợn mắt, ông tưởng tôi không muốn sao!
"Alice, Tử Ngang, thuận lợi không?"
"Rất thuận lợi, không ai phát hiện!"
"Phía trước vẫn đang đánh! Không ai để ý!"
Tất cả mọi người đều phấn khích, vật tư mong đợi bấy lâu không tốn chút công sức nào mà có được!
"Đợi đã!"
Tô Tử Ngang dừng lại một chút, lên tiếng trong kênh của đội 7.
"Đội trưởng, có bao nhiêu người của đội 2,3, 5 trên chiến trường?"
"Ước tính mỗi đội bảy tám mươi người."
"Còn đội 4 và đội 6 thì sao?"
"Số lượng cũng tương đương."
"Vậy nghĩa là... Trong khu cắm trại ngoài chúng ta ra chỉ còn khoảng 20 người?"
"..."
"!"
Một lời nói đánh thức người trong mộng!
"Thằng nhóc này! Đầu óc đúng là tốt thật!"
"Đã lấy của đội 1 thì các đội khác có thể lấy một ít không? Mưa móc đều ban phát đủ!"
"Hoặc là chúng ta có thể trực tiếp đột kích cướp cờ không?"
"Hôm nay là ngày thứ 8, còn 6 ngày nữa..."
"Giả sử chúng ta lấy được cờ hiệu, mấy ngày sau có bị vây công không, binh lực còn lại có chống cự được không?"
"..."
"Thời gian có hơi sớm."
"Vậy chỉ lấy vật tư thì sao?"
"Tôi nghĩ được."
Thế là một đám người quyết định tiện đường cướp bóc các đội khác.
"Tôi không đồng ý!"
Người lên tiếng là Fujiwara.
"Cơ hội tốt như vậy đáng lẽ phải nhân lúc hỗn loạn mà tấn công, đội 1,2, 3,5 đang loạn, đợi đánh gần xong chúng ta có thể gây tổn thất nặng cho lực lượng chủ chốt của họ, hoặc trực tiếp đột kích sào huyệt cũng không phải là không thể, sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy?"
Thực lực của đội 7 luôn đứng cuối bảng nhưng năm nay dùng các loại mưu mẹo nhỏ không cần tốn sức, tuy hèn nhưng có kết quả anh ta cũng không tiện nói gì.
Nhưng không thể cứ hèn mãi được, cơ hội tốt như vậy mà còn nhát gan.