Chương 337

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:01:18

"Trộm đội 1 trước sau đó trộm đội 2, loại đội 4... Như vậy có hợp lý không?" "!" Toàn bộ tuyến đường đã nối liền với nhau rồi! "Kẻ trộm là đội 7!" "Họ men theo con đường này trộm đồ rồi bị đội 4 phát hiện thì tiện tay loại đối phương, cuối cùng về nhà!" "!" Mẹ nó chứ, quá hợp lý còn gì! "Đội 7... Có năng lực đó sao?" Không ít người đang suy nghĩ. Họ đều là những thiên tài của Liên Bang nhưng gần như không có ấn tượng gì về đội 7. Thời Nhạc Nhạc, Trần Viêm Phong, Kim Tại Huân đều bất giác nghĩ đến mấy người quen thuộc! Những người này có năng lực làm ra chuyện như vậy sao! "Có thể loại đội 4 thì các người nghĩ sao!" Tuy Cố Chiến Đình tự tin nhưng anh ta chưa bao giờ khinh địch. Trên chiến trường xuất hiện biến cố lớn thì con người chắc chắn là yếu tố then chốt nhất. Vậy thì đội 7 luôn gây ra bất ngờ này rất đáng ngờ! Từ khi đội 4 bị loại, cái mác "Chiến lực yếu" đã bị anh ta đánh một dấu hỏi lớn! Các đội khác anh ta đều rất hiểu, chỉ có đội 7 giống như một đám sương mù... "Loại trừ tất cả những điều không thể, phần còn lại dù có hoang đường đến đâu cũng là sự thật." "Đội trưởng Cố, bây giờ phải làm sao?" "Hiện giờ chúng ta không làm được gì cả." Toledo đánh giá tình hình chiến sự rất chắc chắn nói: "Đồ tiếp tế không đủ, chủ động tấn công thì rủi ro rất lớn." "Điều đáng mừng là tối nay đội 3 chọn đội 2, đội 5 chọn đội 6, tất cả các đội đều đang tiêu hao không có thời gian và sức lực để ý đến chúng ta." "Cách tốt nhất là tiếp tục tích trữ vật tư, ngày cuối cùng mới là trận quyết định." Sau khi bị loại đội 2 đã được huấn luyện viên đưa ra khỏi sân đấu. Trong đầu Thẩm Thanh Uyển là một cơn bão tố, hai bàn tay nắm chặt nổi đầy gân xanh. Cô cố gắng kiềm chế sự tức giận và không cam lòng của mình, hỏi câu hỏi quan tâm nhất. "Huấn luyện viên, tôi muốn biết ai đã trộm đồ tiếp tế?" "... Là đội 7." "!" Và lúc này một chiến trường khác cũng đã đến hồi kết. [Đội 5, Louis, bị loại!] Louis vốn nghĩ rằng rút lui rồi thì hai đội kia sẽ không đuổi theo. Ai ngờ đầu óc đội 7 thật cứng, giết đến đỏ mắt còn vùng lên truy đuổi. Giữa đường đã loại bỏ hết tất cả tàn quân. Cậu ta hận, sao lại bại trong tay đội 7 chứ! Deidara định ngăn lại, đó là đội 5 đấy, chẳng lẽ còn muốn đánh đến tận đại bản doanh của người ta? Nhưng đội 7 đang hăng hái cô là người được cứu vốn dĩ không có quyền lên tiếng. Kết quả lại nghe thấy câu nói không thể tin nổi đó: "Chúng ta có nên chiếm luôn đội 5 không?" Samuel trong trung tâm chỉ huy cũng đang nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này. Chiến lực của đội 7 rất mạnh, thậm chí vượt xa dự đoán của chính anh. Anh dự đoán Học viện Quân sự số 18 chắc là có giấu bài, ai ngờ họ chỉ mới lộ ra một chút thôi! Anh thậm chí còn muốn hỏi các người mạnh như vậy còn bày vẽ mấy trò hoa lá cành đó làm gì! Tình hình hiện giờ ít nhất là tối nay đội 1 sẽ không lộ diện, đội 3 thu quân. Trong trận địa của đội 5 còn khoảng hơn 20 người, là cơ hội tuyệt vời. Chỉ là trận này vừa đánh cũng đồng nghĩa với việc nói cho mọi người biết, đội 7 rất lợi hại! E rằng ngày cuối cùng chờ đợi họ sẽ là sự vây công của các đội khác. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, anh quyết định trưng cầu ý kiến của mọi người. "Còn 3 ngày nữa, điểm có thể lấy được thì cứ lấy đi!" "Đánh thôi! Hiếm khi đội 7 chúng ta có khoảnh khắc tỏa sáng thế này!" "Đúng vậy! Bây giờ chiến ý của anh em đang hừng hực!" "Tôi muốn đánh mười người!" Đội 7 liên tiếp chiếm được mấy thành, mọi người có chút tự mãn la hét đòi đánh tiếp!