Thời An nhìn Tiểu Tô Tô phong chủ Nhất Phong, đi đến bây giờ đã có vài phần khí chất trầm ổn.
"Hỗ trợ sẽ bao quát toàn trường! Đừng để ai bị thương!"
"5 phút sau tiên phong đánh cận chiến, hỏa lực mạnh ở tầm xa khai hỏa!"
"Hiểu rõ chưa?"
"Rõ!"
Khán đài của Liên hiệp quốc Sandvia, mắt giáo viên dẫn đội hơi cay cay.
Doron là chiến binh mạnh nhất của Sandvia nhưng trên sân khấu của giải đấu quốc tế chỉ có thể là hạng trung bình khá.
Nhưng chỉ cần có cơ hội con em của họ vẫn có thể tỏa sáng!
Giáo viên của các quốc gia khác chen vào một câu: "Đứa trẻ này khá tốt!"
"Chỉ là quá nhân từ."
Dù là sân đấu hay chiến trường, tổn thất là không thể tránh khỏi, gặp nguy hiểm mà lùi bước rụt rè chỉ khiến mình không thể tiến lên.
"Lời này sai rồi, đứng ở góc độ của cậu ta anh cũng sẽ làm như vậy, Doron là 2S, trong đội còn không có số má, Liên Bang cho cơ hội dẫn đội khiến cậu ta rất áp lực, không để đồng đội bị thương chắc chắn là điều quan trọng nhất trong lòng cậu ta."
"Ừ, chỉ huy thực chiến cần kinh nghiệm và cảm giác, gan dạ là do rèn luyện mà thành, trưởng thành cần thời gian."
Tiếng súng vang lên, màn trình diễn đầu tiên của đội 9 bắt đầu.
Ánh lửa, ánh điện màu đỏ vàng, xanh lam chiếu rọi bầu trời đêm, tiếng nổ như sấm sét ập đến làm lồng ngực người ta tức nghẹn, không khí tràn ngập mùi thuốc súng và đất cháy khét lẹt.
Hàng chục sợi dây leo biến thành hàng chục rồi hàng trăm che trời lấp đất.
Sảnh quan sát, các đoàn đại biểu nhíu mày.
Gần lối vào như vậy mà lại có một con quái vật khổng lồ...
"Chắc chắn là cấp một!"
"Một đội nhỏ có đủ không?"
"5 người cấp S? Chỉ sợ rơi vào cuộc chiến tiêu hao..."
Cơ giáp to như ngọn núi nhỏ trước Dị thực cao cấp có thể phủ kín nửa hẻm núi trông như đồ chơi.
Hỏa lực mạnh quả thật có thể gây sát thương cho dây leo nhưng quá chậm, đạn dược năng lượng tiêu hao rất nhanh.
Hiệu quả lại rất bình thường, vẫn phải tìm cách khéo léo.
"Đội A, B lên!"
Đội tấn công AB gồm 40 người phối hợp với nhau hái lá, hái quả, nhổ gai!
Sau khi thử nghiệm hơn 20 phút, Bạch Nhụy đã tìm ra mẹo!
"Có thể hái quả! Dùng kiếm chém vào chỗ giao nhau giữa quả và dây leo!"
"Cô dùng kiếm gì vậy? Quang kiếm không được!"
"Tìm Tôn Thiên Vũ lấy vũ khí!"
Bạch Nhụy vừa hét lên người của Huyền Thanh Tông đã hiểu, phải dùng linh kiếm.
"Hỗ trợ đổi trang bị!"
"Nhận kiếm!"
Doron không nghi ngờ gì trực tiếp ra lệnh.
Linh kiếm ra trận, vẻ ngoài không phải vàng không phải ngọc, không nhìn ra chất liệu, cũng không có gì đặc biệt nhưng cầm trong tay lại cảm giác khác hẳn.
Đương nhiên thứ này còn đắt hơn cơ giáp nhiều!
Tiếng "Ting" vang lên, những quả cây lần lượt rơi xuống!
"Thật sự được!"
"Dùng quả ném nó thử xem!"
"Bùm bùm bùm!"
"Được! Thật sự được!"
Doron kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Một sinh vật mạnh mẽ như vậy hóa ra thuốc giải lại nằm trên chính nó!
Quả cây bị ném mạnh va vào những chiếc lá khổng lồ và tổ dây leo rồi nổ tung!
Gai nhọn và hạt xuyên qua cơ thể nó, nước quả bắn tung tóe.
Dây leo bắt đầu vùng vẫy dữ dội cuối cùng co rút lại cực nhanh.
"Tìm thấy rễ rồi!"
"Tiếp tục hái quả! Hạ gục nó!"
Cả đội nhỏ đã hình thành sự ăn ý trong chiến đấu, thu hút hỏa lực, hái quả, ném bom...
Trong những quả chanh dây chưa chín có vô số hạt nhỏ giống như vũ khí nổ kiểu đạn chùm sẽ nổ tung cùng với quả, tấn công cành lá xung quanh sức tấn công tăng gấp đôi.
"Bùm bùm bùm bùm!"
Tìm ra điểm yếu, từ từ có thể tiêu diệt con quái vật khổng lồ này.
Đội 5 của Doron vô cùng phấn khích, ngoài người của Liên Bang ra đây là lần đầu tiên họ hạ gục một Dị thực cấp một với quy mô nhỏ như vậy!