"Đây là cuộc thi mà, luôn có những bất ngờ, thỉnh thoảng cũng có may mắn!"
Giọng điệu trà xanh khiến Han Do-hyun tức đến huyết áp tăng vọt.
Taylor nhìn vào ống kính thấy Shura đang cho Alice ăn uống thoải mái, tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
Trước trận đấu cô vốn hy vọng năm nay Yorton sẽ tranh giành vị trí số một.
Bây giờ cứ qua được cửa ải này đã.
Nghĩ đến việc tranh giành vị trí số một phải đối mặt với những người như vậy...
Thứ ba cũng tốt!
Đội 11 hôm qua rất thuận lợi, nơi tìm được cũng tốt, ba mặt là núi, một mặt là lối ra, dễ thủ khó công.
Bây giờ thì hay rồi, một đống Tinh thú cao cấp chặn cửa, trong lều có một quả bom hẹn giờ.
Không có chỗ chạy! Chỉ có thể chờ xem có cách nào đưa nữ ma đầu đi không!
"Bên trong thế nào rồi?"
"Được hầu hạ ăn ngon uống say, hiện giờ xem ra không có nguy hiểm."
Ai mà nói chắc được, người này họ thật sự không quen.
Ai biết được ăn no uống say xong có ra lệnh một tiếng, dẫn đầu đội quân thú san bằng đội 11 không!
Tế bào não của Nick sắp cháy hết rồi! Tình huống khó khăn như vậy ai có thể nói cho anh ta biết phải làm gì đây!
Trong lều, Shura anh khí ngời ngời đứng trước Alice cao 1m7, to như ngọn núi nhỏ trông chẳng khác gì chú chim nhỏ nép vào người.
Không ngừng tìm thức ăn cho cô, nhét đồ...
"Ngon không?"
"Ngon!"
"Thử cái này đi, đặc sản quả khô của Yorton chúng tôi, thế nào?"
"Ngon!"
"Lúc cô đi tôi sẽ gói cho cô một túi."
"Cảm ơn chị!"
Nửa tiếng sau, Alice xoa cái bụng căng tròn, vừa ăn vừa gói mang về vỗ mông định đi.
"Chị, chị tốt thật!"
Alice vừa mới nhấc mông lên cả người Shura vừa cảnh giác vừa mừng rỡ.
"Cô định đi à?"
"Ừ, tôi còn phải đi tặng quà cho đồng đội nữa! Lần sau lại tìm chị chơi."
Shura: [Đừng đến nữa! Chúng tôi sắp bị dọa chết rồi!]
"Ồ, nói đến quà! Cho chị, cảm ơn chị đã cho tôi đồ ăn ngon."
Nói xong cô nhét cho cô ấy một cái nút không gian rồi ung dung đi ra khỏi lều.
Khu trại trông có vẻ yên tĩnh nhưng toàn là những ánh mắt đang theo dõi cô.
Quan sát từng cử chỉ của cô, sợ rằng giây tiếp theo tiếng súng sẽ vang lên.
"Ra rồi ra rồi!"
"Cô ấy định đi à?"
Nghe thấy cô ấy định đi, trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ vui mừng.
"Tốt quá rồi!"
"Không đánh nữa à?"
"Miệng quạ đen, cậu muốn chúng ta chết sao?"
Alice ung dung đi ra khỏi trại, đã tỉnh rượu một chút nên cơ bản có thể đi thẳng được rồi.
Loạng choạng bò lên lưng voi khổng lồ.
Lúc này pin của Alice chỉ còn 3%!
"Đi! Tiểu đệ, về nhà!"
Rồi dẫn theo đàn thú hùng dũng rời đi, để lại cho đội 11 và mọi người Vũ trụ một giấc mơ hoang đường.
"Shura Shura, tình hình thế nào?"
Nick vội vàng dẫn người xông vào lều.
"Thế nào? Không sao chứ?"
Ngoài việc mất đi một đống thức ăn, Shura vẫn nguyên vẹn đứng đó.
"Cô ấy tặng một món quà."
Nhìn vào Tịnh Linh Dịch và dung dịch phục hồi trong nút không gian, Nick cảm thấy mình như vẫn chưa tỉnh ngủ!
Sao lại có cảm giác như họa biến thành phúc nhỉ?
Lần đầu tiên Taylor trải nghiệm được cái gì gọi là lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực! Shura giỏi lắm!
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, 10 phút sau!
Đội 11 khó khăn lắm mới trấn tĩnh lại sau cơn kinh hoàng, cố gắng hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra thì người của đội 9 đã đến.
[Địch đang đến gần với tốc độ cực nhanh!]
"Chỉ huy, khoảng hơn 500 người, toàn bộ cơ giáp đang đến gần!"
"Toàn bộ sẵn sàng chiến đấu!"
Giải đấu quốc tế mới bắt đầu mà hết chuyện này đến chuyện khác! Kích thích quá!
Nick đột nhiên cảm thấy mình cũng không muốn thắng đến thế!
Hai quân đối đầu, đội 11 nhìn rõ đúng là đội 9!