"Ồ! Đây là núi rác à! Lớn thật đấy!"
"Ừ, nếu đi bộ thì một tháng cũng không ra khỏi được đâu!"
"Oa! Sau này đây sẽ là địa bàn của chúng ta!"
Dãy núi liên miên hùng vĩ, năm ngọn núi cao thấp khác nhau.
Dưới chân núi bãi rác lộn xộn ngày xưa đã không còn dấu vết, trên mảnh đất bằng phẳng vẫn còn lại vài dấu vết sau khi các thiết bị công trình hoạt động.
Trên núi có thể thấy những bóng người bận rộn ở khắp nơi. Các loại máy móc đang dọn dẹp các vật linh tinh một cách có trật tự, mở đường cho việc xây dựng sau này.
"Sư tôn!"
"Đến rồi!"
"Đợi dọn được chỗ trống và xây xong những thứ cần thiết, tôi sẽ bố trí trận pháp ở sau núi, không lâu nữa nơi này sẽ biến thành một ốc đảo xanh."
"!"
Có Linh hạch nuôi dưỡng cộng thêm sự can thiệp hợp lý của con người, chẳng bao lâu nữa nơi này sẽ giống như Sphinx, mây mù bao phủ, sinh linh tươi tốt.
Không ít người trong số họ sẽ trở thành chủ nhân của một ngọn núi, chủ nhân của một đường, trong lòng vô cùng mong đợi.
Cả đêm Siren không ngủ được, danh sách kế hoạch của anh lại được cập nhật.
Ngày khởi hành cuối cùng cũng đến.
Cảng 9527. Ám Vực đã đặc biệt sắp xếp cho Thời An một chiếc phi thuyền nhỏ.
Tất cả đều uống thuốc Dịch Dung rồi bắt đầu hành trình đến thủ đô Seglin của Tinh Khung.
Một ngày sau họ sẽ tập hợp với đội lớn ở đó.
Nhiệm vụ cấp bậc này, những người có thể tham gia thường tập trung ở mấy thành phố lớn, nhất là Hành tinh Trung Ương.
Nhưng Thời An là một trường hợp đặc biệt.
Phi thuyền nhỏ không hề sơ sài, đồ ăn thức uống đều là loại tốt nhất.
Ngay cả Siren cũng có chút kinh ngạc.
"Những thứ này chỉ dành cho mấy người chúng ta thôi sao?"
"Có gì không đúng à?"
"Những nguyên liệu này đều khá đắt, một bàn ăn gần bằng thù lao của chúng ta rồi."
Siren không nói mấy người khác cũng không để ý.
Sự đối đãi của Ám Vực dành cho họ quả thật quá tốt.
Tony nghĩ lại, những nhiệm vụ cao cấp mà anh từng tham gia đúng là không có điều kiện như này.
Trên chiếc phi thuyền ngoài nhân viên công tác ra không có hành khách nào khác.
"Sư tôn, có phải vì chuyện ở Sphinx không?"
"Có khả năng."
Kỷ Văn Thanh, Michael: [SVIP của nhà chúng tôi nên tất cả đều phải kính cẩn hầu hạ cho tốt!]
Siren vừa nghe đến Sphinx liền nhớ ra ngay.
Gần đây Sphinx có một tin tức lớn quân đội và các nhà quyền quý cơ bản đều biết.
Sphinx có Trùng tộc! Nhưng quân đội chưa kịp vào thì đã bị người ta tiêu diệt rồi!
Nghe nói hình như là đội của Ám Vực!
Ám Vực! Ám Vực!
Chết tiệt! Chẳng phải là bọn họ sao!
"Sư tôn, sự kiện Trùng tộc ở Sphinx là do cậu ra tay à?"
"Đúng vậy."
"!"
Sao anh lại không liên kết hai chuyện này lại với nhau chứ!
Đại lão Ám Vực một mình một ngựa chống lại Trùng chúa!
Đại lão tu tiên không cần một chiêu đã khiến Tinh thú cấp một phục dưới chân!
Người có thể làm được việc này chẳng phải chỉ có người trước mắt sao!
"Đỉnh!"
"Lúc tôi không có ở đây các cậu có vẻ cũng rất đặc sắc nhỉ!"
"Có cậu ở đây sau này còn đặc sắc hơn!"
Alice mang quầng thâm mắt to đùng oán hận nhìn cậu:
"Ngày nào tôi cũng thức đêm ngồi thiền, quá đủ đặc sắc rồi!"
"Phụt!"
"Cái nhắc nhở tu luyện mà cậu đưa có thể hủy đi không, hoặc hủy một phần thôi?"
"Còn con robot nhỏ kia nữa, ngày nào cũng giám sát, tôi chẳng khác gì con lừa bị người ta dùng roi quất cho chạy về phía trước!"
"Tôi không luyện xong nó không cho nghỉ ngơi!"
"Ha ha ha ha ha ha!"
"Chúng ta vẫn chủ trương tu tiên vui vẻ nhé!"
Tất cả mọi người đều không nhịn được cười phá lên.
"Đang điều chỉnh rồi, tôi quên mất cái nhắc nhở."