Chương 115

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:56:55

"Tìm được người giao hàng rồi." "Người đâu?" "Mất dấu rồi." "Các người làm cái gì vậy, một người cấp S dẫn theo một đám cấp A mà còn để mất dấu?" "Gia chủ, xem cái này đi." Anh ta chiếu lại đoạn video trận đấu giữa Thời An và Cắt Tỉa. "Bên phải là người đứng đầu của Ám Vực Hình tinh Minh Vương, Cắt Tỉa cấp S." "Bên trái là người giao Tịnh Linh Dịch đó." "!" "Hạ gục trong nháy mắt, dùng cơ giáp cấp B." "Chúng tôi hoàn toàn không đuổi kịp, người đã biến mất rồi." Sau khi xem đoạn phim này tất cả mọi người đều im lặng. Bây giờ phải làm sao? Người không tìm được, lại không thể bỏ mặc! "Mấy ngàn liều thuốc thồi, lượng hàng hiện giờ không đến mức ảnh hưởng đến thị trường." "Vậy cứ bỏ mặc sao?" Thời Vinh trừng mắt nhìn ông ta. "Tìm trong số các chuyên gia dược học, các Viện Nghiên cứu và những người có khả năng chế tạo, trình độ này không thể nào đến từ một người vô danh được." "Có chiến sĩ cấp cao bảo vệ cộng thêm tần suất giao hàng này không giống một người làm, ít nhất là một đội ngũ chế tạo thuốc." Dược sư bình thường thì một ngày có thể chế tạo mười liều dung dịch tinh lọc đã là đỉnh rồi. Nhà máy dung dịch tinh lọc của Thời gia dựa vào các thiết bị công nghệ cao đắt tiền cộng với hàng ngàn Dược sư cao cấp mới có thể chống đỡ được thị trường khổng lồ này. Đối phương trong hai tháng đã giao ba lô hàng, số lượng này không trong tầm khả năng của một cá nhân có thể đạt được. Đương nhiên ông ta cũng không thể đoán được, Thời An và Tiết Linh Linh dùng không phải là dược học mà là thuật luyện đan. Thậm chí còn không phải là đan dược theo đúng nghĩa, chỉ là giảm hiệu quả, đơn giản hóa quá trình và pha thêm không ít nước. Một ngày Tiết Linh Linh có thể làm ra cả một vại lớn, thời gian tốn kém nhất thật ra là quá trình đóng gói. "Tìm được người thì trước tiên hãy nghĩ cách hợp tác." "Vâng." Trong lòng Thời Vinh có chút bất an, chuyện này xử lý không tốt sẽ có ảnh hưởng không nhỏ đến tương lai của Thời gia. "Thuốc của Ám Vực đến từ đâu?" "Là một hành tinh vô danh tên là 9527." Có chút quen tai, đứa con gái đó có phải đã đến đây không. Lúc này ông ta không nghĩ đến việc liên kết hai chuyện này lại với nhau. Nhiều năm sau, đây lại trở thành tâm ma lớn nhất trong đời ông ta. "Sư tôn về rồi à?" "Về rồi." "Không có chuyện gì chứ?" "Không có, huyền kim của cậu đây." "Yeah! Sư tôn, khi nào luyện kiếm cho tôi? Còn nữa, có thể làm giống như Thừa Ảnh biến lớn biến nhỏ còn hộ pháp được không? Giống như một chú chó con?" Thừa Ảnh: [Nói cho đàng hoàng! Ông mày là thần kiếm!] "... Về lý thuyết là có thể." "Cảm ơn sư tôn." "Sư tôn, búa của tôi!" "Lò luyện đan của tôi!" "Được, tôi nhớ rồi." Bây giờ mới chỉ là quà bái sư đã gần như vét sạch của cô rồi, nhiều hơn nữa cô cũng không cho nổi. Nếu tông môn lớn mạnh còn phải trả lương tháng cho các đệ tử... Vừa nghĩ đến chuyện này cô đã không còn quá cố chấp vào việc mở rộng tông môn, phát huy lớn mạnh nữa. Tông môn bốn người cũng là tông môn! Một tông chủ, một luyện khí sư, một luyện đan sư và một chủ công không mấy đứng đắn... Chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ. Nhưng nghĩ lại, tông môn muốn phát triển lâu dài không thể thiếu kinh doanh. Trước đây những việc này đều do đại sư tỷ quản lý, cô chỉ phụ trách tu luyện và giữ nhà. Bây giờ xem ra vai trò này cũng không thể thiếu. Trước tiên hãy bồi dưỡng Tiết Linh Linh xem sao rồi hãy nói. Mặt khác, sau khi cơ thể hồi phục Cố Hàn hoàn toàn không còn lo lắng gì nữa. "Điều tra thế nào rồi?" "Gia tộc Fujiwara."