"..."
Trong các trận đấu trước Cố Hàn đã phát huy bao nhiêu?
Là 100%? 120%? 200%?
Hay chỉ dùng 80% sức lực?
Trong lòng Fujiwara rất rõ, bề ngoài là anh ta tấn công chủ động đối phương né tránh phòng thủ, anh ta đang áp đảo.
Nhưng thực tế anh ta không chiếm được chút lợi thế nào.
Không ổn rồi!
Không ngờ Học viện Quân sự số 18 lại có bản lĩnh như vậy.
Quan trọng là phía sau còn có Học viện Quân sự số 15, nếu đánh xong đứa nhỏ lại đến đứa lớn thì năng lượng hao tổn cộng với ít người, họ rất dễ bị tấn công từ hai phía.
"Ting!"
Kiếm quang của Cố Hàn như một tia sét xẹt qua, một chân của Bát Kỳ bị chém một vết rất sâu dọc theo khớp.
[Kết nối thần kinh chân số 6 bị đứt! Vui lòng kiểm tra tình trạng cơ giáp!]
Đúng lúc này, trận đấu của những người khác cũng dần lộ ra yếu thế.
[Học viện Quân sự số 53, Kobayashi Tetsuya bị loại!]
[Học viện Quân sự số 18, điểm +20!]
"!"
Mới đến điểm tiếp tế đầu tiên đã mất 3 người, phía sau còn có đội mạnh, không được!
"Rút lui! Rút lui ngay lập tức!"
Fujiwara hét lớn trong quang não, Học viện Quân sự số 53 bắt đầu rút lui.
Tô Tử Ngang không cam lòng còn muốn đuổi theo.
"Tô Tô đừng đi, xem Hải Vương trước."
"Được."
Các Dược sư của hai đội đều đã vây lại.
"Những người khác thì không sao nhưng người này bị thương quá nặng, tinh thần lực bị tổn thương nghiêm trọng, phải đưa đến bệnh viện xem."
Bối Lị Lị là Dược sư của Học viện Quân sự số 15, thực ra cô chưa nói hết.
Theo kinh nghiệm của cô, vết thương này sau này dù có thể hồi phục e là cũng không thể ra trận được nữa.
Rất có thể còn có những vết thương đau đớn suốt đời.
"Đến mức đó sao, chỉ là một cuộc thi thôi mà!"
"Ai lại đánh nhau trong cuộc thi mà ra tay tàn ác như vậy, đâu phải hận thù gì đâu!"
Vừa nói xong thì Hàn Đống không ngừng ho ra máu, cảnh tượng vô cùng kinh hoàng.
"Đã có phản hồi về yêu cầu cứu hộ khẩn cấp chưa?"
"Đội cứu hộ đang trên đường đến!"
Lúc này Dương Thành vô cùng căm hận bản thân.
Anh nghĩ rằng khó khăn lắm mới vào được vòng này nên không ngừng lao về điểm tiếp tế.
Kết quả là gặp phải Học viện Quân sự số 53 đã chờ sẵn.
Quan trọng là Học viện Quân sự số 53 sau khi lấy được toàn bộ đồ tiếp tế thì bắt đầu thu hoạch điểm số, còn làm người khác bị thương!
Nếu không phải anh ta cố chấp thì Hàn Đống cũng sẽ không gặp phải chuyện này!
"Dung dung dịch phục hồi, Linh Linh, còn dung dung dịch phục hồi không? Cái đó hiệu quả tốt!"
Bây giờ ý nghĩ duy nhất của anh là ổn định vết thương của Hàn Đống, thắng hay thua đã không còn quan trọng.
"Cái đó không được, uống cái này đi."
Vết thương quá nặng mà dung dung dịch phục hồi lại phục hồi quá chậm.
Thời An đưa cho anh ta một viên Chỉ Huyết Đan.
Dương Thành không hề suy nghĩ trực tiếp nhét viên thuốc vào miệng Hàn Đống, ép cậu ta nuốt viên thuốc xuống.
Viên thuốc vừa xuống bụng thì một luồng năng lượng ấm áp dần lan tỏa.
Kỳ diệu thay, vẻ mặt đau đớn của cậu ta dần bình tĩnh lại, cũng không còn nôn ra máu nữa, ho cũng đã ngừng, hình như... Ngủ rồi.
"?"
"!"
Bối Lị Lị kinh ngạc kiểm tra tình trạng của Hàn Đống.
"Hả? Ổn định rồi?"
Điều này sao có thể, người bị tổn thương tinh thần lực sẽ đau đớn đến mức không thể ngủ được, đặc biệt là kết nối cơ giáp bị cắt đứt một cách cưỡng bức. Cậu ta đang ở giai đoạn chấn thương nghiêm trọng sẽ càng đau đớn, khó chịu hơn.
Một viên thuốc lại có thể làm ổn định được?
"Không phải chứ, cậu cho cậu ta uống gì vậy? Tiên đan à?"
"Bí phương."
Tất cả mọi người đều rõ Thời An đưa là một viên thuốc.