Chương 5

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:51:24

Hoàn toàn khác với việc người khác bới lung tung không mục đích. Từ nhập môn đến thành thạo, những thứ Thời An nhặt được cũng ngày càng nhiều, chất lượng cũng ngày càng cao. Lão Vương nhìn những thứ họ lôi ra, ánh mắt từ bình tĩnh đến kinh ngạc, dần dần biến thành cạn lời. Lão nhặt rác gần nửa đời người, công việc này bây giờ dễ làm vậy sao? Biết thì là đi nhặt rác, không biết còn tưởng là đi nhập hàng về. "Đá năng lượng cấp ba?" "Vật liệu cấp hai?" "Mới đến tám phần, có thể dùng trực tiếp!" "Nhìn một phát là ra hàng thật à? Hai đứa đi cướp à?" "Vẫn là Thời An lợi hại, nơi đó vô số người đã bới không biết bao nhiêu lần rồi, cậu ấy chỉ vài ba lần đã tìm ra được." Những thứ Thời An bới ra trong tuần này bằng thành quả ba tháng trước đây của hai người họ. Lại còn là loại dễ bán. Một công nhân nhặt rác lành nghề đã ra đời! "Cô gái nhỏ, cũng có tài đấy!" "Chỉ là may mắn thôi." Lão Vương biết Thời An đến từ Hành tinh Trung Ương, họ Thời này... Cũng không xa lạ gì. Nhưng có thể đến đây, lại còn bị thương nặng như vậy chắc chắn có nguyên do. Thời An không nói lão cũng không hỏi nhiều. Những lúc khác, Lão Vương bắt đầu dùng cái quang não hỏng đó để dạy Tôn Thiên Vũ sửa chữa cơ giáp và rèn luyện thể năng, chuẩn bị cho kỳ tuyển chọn của Học viện Quân sự. Đương nhiên lão càng muốn dạy cậu lái cơ giáp hơn nhưng hoàn toàn không có điều kiện thực hành, chỉ có thể dạy kiến thức lý thuyết trước. Không thể không nói, Tôn Thiên Vũ có chút tài năng trong lĩnh vực chế tạo cơ giáp. Rất nhiều thứ cậu có thể suy một ra ba, học một biết mười. Thậm chí còn thu thập đủ vật liệu từ đống rác để lắp ráp nên mô hình trong nhà kho. Cậu giống như đứa trẻ sinh ra để dành cho cơ giáp. Về mặt thể năng, ngày nào cũng nhảy lên nhảy xuống trên núi rác cũng luyện ra một thân cơ bắp săn chắc. Kỹ năng chiến đấu đối kháng đã thành thạo, trong đám tân binh cũng có thể coi là ưu tú. Cho nên dù thế nào cũng phải đưa cậu vào Học viện Quân sự thử một lần. Đợt tuyển sinh mới của Học viện Quân sự số 18 sẽ diễn ra sau năm tháng nữa. Vào Học viện Quân sự không cần học phí, thậm chí còn có trợ cấp sinh hoạt. Nhưng muốn trở thành Cơ giáp sư, mua cơ giáp, mua công cụ, mua vật liệu đều cần tiền. Không thể để đứa trẻ thật sự học hành trong cảnh nghèo khó được... Bây giờ lại thêm một Thời An. Lúc đến ốm yếu như một con mèo nhỏ. Sau khi tỉnh lại thì ngày nào cũng luyện những chiêu thức mà lão không hiểu cũng chưa từng nghe qua, nào là Thái Cực Quyền, Bát Đoạn Cẩm rồi còn ngồi thiền. Giống như bài tập thể dục dưỡng sinh của người già. Sau khi cơ thể hồi phục, ý thức chiến đấu của cô dường như còn mạnh hơn tất cả những người mà Lão Vương từng gặp. Giống như đã bật góc nhìn của Chúa, luôn có thể dự đoán chính xác bước tiếp theo của đối thủ. Dùng bốn lạng đẩy ngàn cân, vừa nhẹ nhàng hóa giải đòn tấn công vừa có thể tìm ra điểm yếu một cách chính xác và phản công. Trong một tháng, sự thay đổi của cô đã khiến người lính già đã ở trên chiến trường hơn 30 năm này phải kinh hãi. Đứa trẻ này sâu không lường được! Chỉ là tính cách quá già dặn trầm ổn, giống như một bà cụ non. Nếu năm nay không được, năm sau dành dụm tiền nhất định phải để chúng vào Học viện Quân sự thử.