Trên đồng ruộng bà cảm nhận được sức sống vô hạn!
"Nguyên soái, làm phiền ngài vài phút."
Thương Vấn nhìn Cố Hàn trước mặt, thấy đối phương có vẻ ngập ngừng muốn nói.
Người này dường như có chút giống với một người quen...
"Mời!"
Ông không rõ đối phương tìm mình làm gì nhưng người của Huyền Thanh Tông không ai là kẻ ăn không ngồi rồi.
Hai người đi vào thiên điện của Cửu Tiêu Long Đài.
"Cậu!"
Hoàng hôn buông xuống, khoảnh khắc sôi động nhất cuối cùng cũng đến, giờ ăn!
[Thưa quý vị, xin mời đến trang trại Táo Vương Gia dùng bữa. ]
Người và thú ngồi thành hàng chờ lên món!
"Woa!"
Bữa ăn này ai cũng ăn no căng bụng.
Nguyên liệu hàng đầu cộng với tài nấu nướng như thần, quốc yến cũng chỉ đến thế!
Nhưng Nguyên soái dù sao cũng có chức vụ, không tiện rời khỏi Trung Ương quá lâu.
"Tông chủ, nếu có thể tôi thật sự muốn đến tông môn của chúng ta ở thường xuyên nhưng công việc của Liên Bang bận rộn, tôi phải đi rồi."
"Hoan nghênh ngài trở lại bất cứ lúc nào."
Siren và Lý Nguyên Bác tiễn người xuống núi.
Một lão cáo già và một tiểu cáo già dẫn khách đến cửa hàng đặc sản, bắt đầu vơ đồ bỏ vào nút không gian.
Người ta là Nguyên soái Liên Bang, hiếm khi đến một chuyến không thể không tặng chút quà lưu niệm.
Thương Vấn vừa nhìn liền nghiêm giọng ngăn lại.
"Không được, Quân đội có kỷ luật, tôi phải làm gương, không được lấy của nhân dân một cây kim sợi chỉ."
"Nhân dân gì chứ, ngài là lãnh đạo, chúng tôi đều là lính của ngài, đều là đồ tự làm không đáng bao nhiêu tiền."
Nguyên soái đại nhân chính nghĩa lẫm liệt nhưng khi nhìn thấy đồ vật càng lúc càng mất tự tin.
Nhưng ông vẫn giữ vững lập trường.
"Chỗ của ông thì không đáng bao nhiêu tiền nhưng bên ngoài sắp tranh nhau đến vỡ đầu rồi!"
Tịnh Linh Dịch, dung dịch phục hồi, các loại bùa chú, còn có rau không bức xạ vừa mới mang từ trên núi xuống.
"Đây là Chỉ Huyết Đan, hiệu quả tốt hơn dung dịch phục hồi, ngài cứ nhận lấy, ngài không dùng đến thì cũng có những chiến sĩ, thủ trưởng khác cần dùng."
Bệnh viện Trung Ương của Quân đội còn biết bao nhiêu chiến sĩ bị thương nặng đang nằm.
Hộp thuốc đó có lẽ chính là loại thuốc mà những người sống sót đã nói.
Nghĩ đến đây lời từ chối không thể nói ra được nữa.
Cole: [Nói là không lấy của nhân dân một cây kim sợi chỉ cơ mà?]
"Nguyên soái, hoan nghênh ngài thường xuyên đến làm khách!"
[Đêm nay khó quên, đêm nay khó quên, dù ở chân trời góc biển!]
Mặt trời mọc rồi lặn, cùng với tiếng nhạc du dương của Thống, chuyến gặp gỡ này cuối cùng cũng đến hồi kết.
[Thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi nhưng những kỷ niệm đẹp sẽ còn mãi trong lòng, một lần nữa cảm ơn sự có mặt và chỉ đạo của Nguyên soái, những ý kiến của ngài đã chỉ ra phương hướng cho chúng tôi, cũng khiến chúng tôi tràn đầy tự tin vào sự phát triển trong tương lai. Tại đây chúng tôi chân thành chúc ngài công tác thuận lợi, sức khỏe dồi dào, mong được gặp lại lần sau! Chúng ta hãy dành một tràng pháo tay nồng nhiệt tiễn đưa Nguyên soái Thương Vấn!]
Thương Vấn: [... Ông mày thật sự là đến cơ sở thị sát à!]
Huyền Thanh Tông: [Còn không phải sao!]
Nhìn đám người Huyền Thanh Tông tràn đầy sức sống, Thương Vấn tin rằng Liên Bang nhất định sẽ có một tương lai tươi sáng.
Tối hôm đó ông không ngừng nghỉ trở về trụ sở.
Ban tham mưu thức trắng đêm chờ đợi tin tức, sợ có biến cố gì.
Tất cả mọi người đều không ngờ, chuyến đi này lại có thể đàm phán nhanh như vậy.
"Từ bây giờ Liên Bang sẽ toàn lực ủng hộ sự phát triển và lớn mạnh của Huyền Thanh Tông."
"!"
Nói cách khác đã thành công rồi!
"Đầu tiên, Huyền Thanh Tông có quyền tự chủ tuyển dụng, chúng ta không được tùy tiện can thiệp!"