Là mạnh lên trong cuộc thi hay họ vẫn luôn che giấu thực lực?
Đặc biệt là Tô Tử Ngang, Tôn Thiên Vũ và Tiết Linh Linh, vũ khí lại là... Vũ khí lạnh!
Lái cơ giáp cầm kiếm sắt, chạy qua chạy lại chém giết đàn heo đến mức chúng gào thét thảm thiết!
Đúng là có thể tiết kiệm không ít năng lượng nhưng đây là Tinh thú cấp cao, da còn cứng hơn cả thép hợp kim!
Vũ khí lạnh có thể có sức sát thương như vậy sao? Hay là trên vũ khí có vấn đề gì?
Còn nữa, cô gái kia.
Cô ấy thoải mái di chuyển trong đàn Tinh thú, vẫn rất ít khi ra tay.
Thỉnh thoảng có con heo sa mạc đột phá vòng vây cô liền lên bổ một nhát.
Nhưng bên cạnh cô không có ai bảo vệ.
Trạng thái của cô thoải mái đến mức không giống như đang chiến đấu.
Thời An, thực lực của cô rốt cuộc ở mức nào? Thật sự cần phải đặt một dấu hỏi lớn!
Trong lúc trận chiến đang diễn ra ác liệt chỉ nghe thấy giọng nói phấn khích của Tô Tử Ngang đột nhiên vang lên:
"Đừng giết hết nhé, để lại cho tôi mấy con!"
Trận chiến kết thúc, trên mặt đất đầy xác thịt và máu, còn có ba con heo sa mạc cấp bốn bị khống chế.
Chúng dường như cảm nhận được số phận của mình sẽ không tốt hơn đồng loại nên liều mạng giãy giụa gào thét.
Âm thanh vang vọng trong sa mạc.
"Đội trưởng, họ bắt heo làm gì vậy?"
"Không biết."
"Không lẽ là để ăn?"
"Không thể nào, thịt heo sa mạc vừa chua vừa cứng, bức xạ lại cao!"
Giữa trưa nhiệt độ trong sa mạc cực kỳ cao, sau một trận chiến ác liệt hai đội đúng lúc cần phải nghỉ ngơi.
"Tô Tô, cậu bắt chúng làm gì, ồn chết đi được!"
"Hì hì hì, các cậu đợi chút!"
Sau đó cậu ta kéo Tôn Thiên Vũ và Tiết Linh Linh sang một bên lén lút nói vài câu.
"!"
"Thiên tài!"
Hơn mười phút sau!
"Phụt!"
Trinh sát của Học viện Quân sự số 15, Jalal ngẩng đầu liếc nhìn đối diện xong suýt chết vì sặc nước.
"Khụ khụ khụ khụ khụ khụ!"
Mặt cậu đỏ bừng, nói không ra hơi mà chỉ vào đối diện.
10 người của Học viện Quân sự số 15 đều nhìn thấy cảnh tượng vừa vô lý vừa hoành tráng ở đối diện...
Ba con heo sa mạc khó khăn chống đỡ thân hình khổng lồ, trên người chúng đầy vết bầm tím đang run rẩy đứng thẳng, tai và đuôi cụp xuống.
Dù con người và Tinh thú là hai loài hoàn toàn khác nhau nhưng lúc này cũng có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi và bất lực to lớn trong mắt heo.
Còn người cưỡi trên lưng chúng không ai khác chính là Tô Tử Ngang, Tôn Thiên Vũ và Cao Vân Lôi.
"!"
Ba người hét lớn: "Đi! Xuất phát!"
Sau đó ba con heo sa mạc như đã chấp nhận số phận bắt đầu tăng tốc lao về phía trước.
"Rẽ, rẽ!"
"Tăng tốc! Tốc độ tối đa!"
"Được rồi, quay lại!"
"Giảm tốc, giảm tốc! Đừng ném tao xuống!"
Cưỡi heo đi một vòng như những anh hùng ưỡn ngực trở về đội.
Học viện Quân sự số 15 hoàn toàn ngây người!
"!"
"Không phải chứ, còn có thể như vậy sao!"
"Đầu óc nào nghĩ ra trò này vậy?"
"Cậu nói xem!"
Mặc dù quen nhau không lâu nhưng đặc điểm cá nhân của Học viện Quân sự số 18 thật sự quá mạnh mẽ.
Liếc mắt một cái là có thể thấy được thủ phạm đang đắc ý trên lưng heo.
"Tinh thú có thể cưỡi được sao?"
"Theo kiến thức hạn hẹp của tôi thì không được!"
Tinh thú là kết quả của sự biến dị gen của các loài thú trong hàng nghìn năm dưới ảnh hưởng của bức xạ.
Tính cách hung bạo, cảm xúc cực kỳ không ổn định, cơ bản không thể giao tiếp với con người như động vật thông thường hoặc thú cưng.
Tinh thú có thể giết có thể làm thành vật liệu nhưng thuần phục Tinh thú thì rủi ro cực lớn, rất dễ bị cắn ngược.
"Không chỉ cho cưỡi mà còn tuân lệnh răm rắp!"