Đúng vậy, mỗi bước phân tích, quyết sách, phán đoán của cô dù đứng ở góc nhìn của Chúa để xem lại cũng sẽ phát hiện đó chính là giải pháp tối ưu nhất ở thời điểm đó!
Nhưng bây giờ...
Đội 9 còn 205 người!
Liên Bang vậy mà còn 97 người!
Đế Quốc lại chỉ còn 63 người!
Và theo quan sát, một số người trong đó, ví dụ như ba người vừa rồi nhiều chọi một cũng không có nắm chắc thắng!
Liên Bang năm nay là một khúc xương cứng cực kỳ khó gặm!
"Né ra!"
Adewale dẫn theo 4 mầm non duy nhất của đội 21 đang vùng vẫy lần cuối!
Chỉ cần có một người có thể sống sót đến cuối cùng, điểm cờ trận đều là của đội 21.
Đương nhiên nếu thật sự không giữ được thì cờ trận coi như là nhân tình tặng cho Liên Bang.
Cho người lạ không bằng cho người quen mà!
Ngay khi anh ta tưởng rằng trận đấu đồng đội của mình sắp kết thúc dưới thanh trường kiếm lạnh lẽo của Kiêu Nguyệt thì...
"Keng!"
Vào giây phút cuối cùng, thanh kiếm đã bị chặn lại!
Đứng trước mặt anh ta là cỗ cơ giáp màu xanh băng cao hơn 2 mét Phong thần Phi Liêm!
"Không sao chứ?"
"Không sao!"
Bảo vệ tốt khách hàng VIP là yêu cầu hàng đầu khi kinh doanh!
"Nếu cậu không muốn đánh nữa thì ở cùng Locks! Ở đó an toàn!"
"A?"
Adewale sửng sốt.
Đây là đang thi đấu mà? Có thích hợp không?
Có gì mà không thích hợp.
Tô Tử Ngang thậm chí còn cảm thấy Adewale cái gì cũng tốt, chỉ là không có tự giác của một khách hàng VIP!
Làm cho cậu ta cầm nhiều tiền như vậy nhưng trong lòng không yên!
"Các người không phải đã trả tiền rồi sao! Phục vụ đến khi cuộc thi kết thúc!"
Anh bạn, tưởng là đùa, anh còn thật sự đưa Phật đến tận Tây Thiên cơ à!
Liên Bang vừa phải thi đấu vừa phải kiếm tiền, bận rộn quá!
Nhưng dù chỉ còn 5 người cũng phải đánh!
Nếu hoàn toàn nằm im chờ thắng về nhà sẽ bị nước bọt của bà con làng xóm dìm chết...
"Chúng tôi còn muốn góp chút sức!"
"Được, vậy gọi tôi là được!"
Adewale thề, đây là số tiền đáng giá nhất mà anh ta từng chi!
"Tô Tử Ngang?"
Cỗ cơ giáp màu xanh đậm đối diện rõ ràng đã nhận ra cậu ta.
"Cô nhận ra tôi?"
"Nhận ra, số một của Liên Bang mà!"
"..."
Sau một hồi đối đầu ngắn ngủi, không khí căng thẳng đột nhiên dịu xuống.
"... Nghe cô nói vậy... Hình như đúng là vậy, he he!"
Đúng vậy, tổng điểm của cậu ta là đứng đầu cả nước, còn ngầu hơn cả A Đình!
Cậu ta suýt nữa đã quên mất chuyện này!
Không được, người ta đắc chí còn phải khoe khoang một chút, không thì lâu ngày chính mình cũng không nhớ công lao hiển hách này!
Về nhà cậu ta phải tìm Thống để suy nghĩ kỹ viết một bộ "Tử Tử Truyện"!
Ghi lại quá trình cậu ta từ một kẻ đội sổ cấp F lội ngược dòng thành số một cả nước!
Cuốn sách này ai cũng có thể không đọc, Alice thì không được!
Đúng! Cứ làm vậy đi!
"Alice cậu nghe đi, chuyện tôi là số một Liên Bang cô ấy cũng biết! Tôi thành người nổi tiếng rồi!"
"Alice, cậu nghe thấy không? Tôi! Số một Liên Bang! Tô Tử Ngang!"
"..."
Kiêu Nguyệt cảm thấy đầu óc của Tô Tử Ngang này chắc là có vấn đề.
Cô ta chỉ nói một cái tên đối phương đã vênh váo như vậy!
Trên giải quốc gia dường như cũng khá nhảy nhót nhưng bây giờ cái vẻ mặt dày này...
Anh ta chắc chắn là số một Liên Bang sao!
"Omega, Kiêu Nguyệt!"
"Ngưỡng mộ đã lâu!"
"Xin mời!"
Cuộc tranh chấp mới đã bắt đầu!
[Đây mới là Tô Tô mà tôi biết!]
[Ừ, không thể để anh ta nổi bật mãi được, cái gì ngốc, cái gì ngu đều phải có, không thì tôi sẽ không cân bằng được!]
[Các người là fan giả!]
[Ha ha ha ha ha ha! Làm người không thể quên gốc, diễn viên hài Vũ trụ! Gieo rắc niềm vui, gieo rắc tình yêu!]
Alice nghe thấy nhưng cô đang bận kiếm điểm!