"Tô Tử Ngang, cậu không phải là vô dụng gì cả, cậu là thiên tài thật sự!"
"?"
Câu nói này khiến hai người họ ngơ ngác.
"Ha ha ha ha ha ha, cuối cùng cậu cũng phát hiện ra điểm sáng của tôi rồi, tôi biết tài năng của tôi là không thể che giấu được! Nhưng viên đá này của cậu dùng để làm gì?"
"Đợi đến 38752 rồi sẽ nói cho các cậu."
Đến lúc đó đội của Huyền Thanh Tông của cô sẽ ngày càng lớn mạnh.
Mấy người về nhà một chuyến.
Tôn Thiên Vũ hớn hở nhét dung dịch tinh lọc cấp bốn cho Lão Vương, hào hứng kể những chuyện mới ở trường.
"Thời An giành được hạng nhất?"
"Đúng vậy! Thời An lợi hại lắm! Tôi đứng thứ hai, ông cũng phải khen tôi đi!"
"Được được được, đều lợi hại!"
"Chúng tôi đã vào đội tuyển trường rồi, hai tuần nữa sẽ bắt đầu chuẩn bị cho cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự!"
"Được, chú ý an toàn."
Lão Vương cảm thấy vô cùng vui mừng, hai đứa trẻ rất ưu tú.
Đặc biệt là Thời An, ông có linh cảm sớm muộn gì Thời gia cũng sẽ hối hận.
Hành tinh Trung Ương, Thời gia.
"Ba, việc luyện chế dung dịch tinh lọc cấp ba của Nhạc Nhạc đã rất ổn định rồi, có thể thử cấp hai rồi!"
"Năm nay còn vào đội tuyển trường, năm nhất đã có thể tham gia cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự, dù là nhà quyền quý ở Trung Ương cũng không có mấy người."
"Nhạc Nhạc của chúng ta thật lợi hại!"
Cả nhà họ Thời vui vẻ hòa thuận.
"May mà lúc đầu đã giữ Nhạc Nhạc lại."
"Hừ, người cũ chuyện cũ đừng nhắc lại nữa!"
Trong lòng mấy người đều hiểu rõ, Thời An giống như một khối u trong lòng của Thời gia, chỉ mang lại sự không vui và không vẻ vang.
Lựa chọn của họ là sáng suốt.
Bây giờ công ty và mấy đứa trẻ đều phát triển như diều gặp gió, người không quan trọng cứ để lại trong quá khứ đi.
Thời Nhạc Nhạc biết cô đã thắng.
Thiên kim thật thì sao, với năng lực của cô sau này Thời gia đều là của cô.
"Thiếu gia, cậu đi một mình có được không? Hay là mang tôi theo đi?"
"Còn tôi nữa! Tôi cũng đi tôi cũng đi!"
Đám người Trương Tam vừa nghe Nhị thiếu gia muốn đến khu vực không người đã nhao nhao đòi đi theo.
"Các người đi? Cản trở tôi phát huy à! Đi chỗ khác!"
Nghĩ lại rồi nói thêm một câu:
"Yên tâm đi, có Thời An ở đó."
Núi rác chịu ơn của Tô gia, đối với vị Nhị thiếu gia cao quý nhưng không kiêu ngạo này họ thật lòng quan tâm.
"Thật sự không mang chúng tôi theo à?"
"Thật sự không mang!"
Quay đầu Trương Tam đã kể chuyện này cho Đại thiếu gia đang ở Hành tinh Trung Ương nghe.
"Tinh cầu 38752? Không sao cả."
"Nó đi cùng ai?"
"Hai đứa trẻ ở núi rác, bây giờ cùng học trường quân sự, trong đó có một người rất lợi hại."
"Không sao, các người không cần quản, để nó ra ngoài rèn luyện cũng tốt."
"Vâng."
Tô Tử Ngang đến tinh cầu 9527 là do người đứng đầu hiện giờ của Tô gia, Đại thiếu gia Tô Mộ ngầm đồng ý.
Anh biết sự thất vọng và không cam lòng của em trai, nghĩ đến việc cho cậu thay đổi môi trường đến một hành tinh vô danh để trải nghiệm cuộc sống gian khổ cũng tốt.
Gần đây liên lạc thấy đối phương nói đã gặp được những người bạn rất lợi hại, sống khá vui vẻ.
Sau khi hợp tác với Ám Vực, họ đã lên phi thuyền đến tinh cầu 38752.
Lần này nhiệm vụ chính là khai thác mỏ, thu thập vật liệu.
Đội ngũ gồm hơn 100 người, nhân viên hộ vệ có 20 người, đều là chiến sĩ cơ giáp cấp C trở lên của tinh cầu 9527.
Cần phải đề phòng Tinh thú, Dị thực và bọn cướp Vũ trụ tấn công.
Đương nhiên tuyến đường này rất an toàn, xác suất gặp phải bọn cướp Vũ trụ không cao.
Thời An và mấy người rất kín đáo, còn uống thuốc Dịch Dung.