Lời còn chưa nói xong, cô gái bên cạnh đã lao lên phấn khích nói: "Cô đang tu tiên!"
"Đúng."
"Chính là loại tu tiên có thể dời núi lấp biển, bay lượn trên mây, giết yêu trừ ma, trường sinh bất lão đó á?"
"Đúng!"
"Vậy bây giờ cô là cấp bậc gì rồi?"
"Không đúng, mấy người tu tiên có cấp bậc không? Giống như trong phim truyền hình và tiểu thuyết nói ấy? Cảm giác như nâng cấp đánh quái vậy?"
"Có, bây giờ tôi là Kim Đan kỳ."
"Oa, vậy cô chính là Kim Đan tiên nhân?"
"Đúng."
"Vậy thanh kiếm vừa rồi là?"
"Bản mệnh thần kiếm Thừa Ảnh của tôi."
"Thần kiếm! Vậy con hồ ly nhỏ đâu?"
"Nó là thần thú Cửu Vĩ Hồ, đã trở về không gian rồi."
"Thần thú! Lợi hại hơn Tinh thú cấp một à?"
"Đúng."
Alice như một đứa trẻ tò mò muốn hỏi cho rõ tất cả những điều kỳ diệu.
Líu lo không ngừng, càng nghe mắt càng sáng.
Mẹ ơi! Cô phát tài rồi! Cô lại gặp được một người tu tiên!
Mà lại là loại vừa lộ diện đã có thể đè bẹp Tinh thú cấp một!
Không, Tinh thú cấp một bây giờ đã trở thành thứ đang nép mình trong lòng Tiết Linh Linh, ngoan ngoãn vô cùng!
Không được, cô cũng muốn!
Còn thi đấu gì nữa! Cô muốn tu tiên!
"Tôi có thể theo cô tu tiên không?"
Alice có thân hình cơ bắp cao hơn Thời An một cái đầu, khi không nói gì thì mặt đầy vẻ rắn rỏi, nghiêm nghị.
Không ít người nhìn thấy đều phải tránh xa ba thước.
Nhưng bây giờ trong mắt cô tràn đầy sự phấn khích và sùng bái, hai tay nắm chặt đặt trước ngực, giống như một chú chó lớn đang làm nũng.
Nhiệt tình thẳng thắn đến mức khó có thể từ chối.
Siren bất lực giật giật khóe miệng.
Nữ đại vương Liên Bang, không phải chứ, Alice lại có tính cách thế này sao!
Thời An nghiêm túc nhìn vẻ mặt của cô.
"Được chứ."
"Yeah! Yeah! Yeah!"
Nghe được câu trả lời chắc chắn cô nhảy cẫng lên.
"Còn anh thì sao?"
Thời An quay sang nhìn Siren đang ngây người bên cạnh.
"?"
"Tôi?"
Siren nghi ngờ chỉ vào mình.
"Tôi cũng có thể sao?"
"Tất nhiên, anh có bằng lòng không?"
Xem cảnh tượng vừa rồi Siren liền biết, anh và con rắn kia giống nhau, không có lựa chọn.
Hơn nữa xem phản ứng của Thời An thì biết đâu đã sớm để mắt đến anh rồi.
Nhưng rốt cuộc là để mắt đến điểm nào của anh nhỉ?
Thời An: [Cậu đáng tin cậy hơn, có thể giúp tôi trông trẻ!]
"Tôi bằng lòng."
Đúng lúc này phi thuyền của đội cứu hộ đã hạ cánh trên bãi đất trống.
Các thầy cô mang theo dụng cụ cứu hộ chạy xuống, nhìn thấy trạng thái của mấy người thì thở phào nhẹ nhõm.
"Có ai bị thương không?"
"Không ạ."
"Được, ra ngoài trước rồi nói."
Tất cả các đội được đưa đến trung tâm chỉ huy, đội cứu hộ cũng đã xác nhận ngay lập tức, tại hiện trường không có ai bị thương nặng trong thú triều.
Chủ yếu là do lúc cướp cờ cuối cùng bị cào, bị đánh.
Mọi người nhìn những vết bầm tím và mái tóc rối bù như tổ quạ trên mặt đồng đội, sau đó mấy người nhìn nhau...
"Phụt!"
"Ha ha ha ha ha ha!"
"Còn dám cười, ai đã giật tóc người khác trên sân đấu hả?"
"Tôi còn chưa nói cậu đâu, ai lại đi cởi quần người khác!"
"Ha ha ha ha ha ha!"
Ngoài các đội bị loại đang khóc lóc thì các đội khác đều coi như cười một tiếng xóa tan thù hận.
"Được rồi! Yên lặng!"
Hiệu trưởng của Hành tinh Minh Vương, Zaina, lên tiếng.
"Ban tổ chức dựa vào tình hình đã nhất trí quyết định, kết quả của cuộc thi lần này là hợp lệ."
"Yeah! Yeah! Yeah!"
"Chúng ta sẽ đến giải đấu toàn quốc!"
"Hành tinh Trung Ương! Tôi đến đây!"
Tiếng ăn mừng suýt nữa đã làm rung chuyển mái nhà, Zaina tiếp tục nói: "May mà nguy hiểm đã qua, mọi người cuối cùng cũng đã an toàn trở về. Nhưng vì sau khi thú triều xuất hiện làm thiết bị bay giám sát bị va chạm nên không quay được toàn bộ quá trình, vì vậy tôi hy vọng mọi người có thể hỗ trợ tôi làm rõ quá trình."