Kurosaki cúi đầu nhìn, tay phải của cơ giáp màu đỏ xuyên thẳng qua ngực cơ giáp của anh ta, nắm chặt lấy vai trái của anh ta.
Chỉ thiếu một chút nữa là đến tim!
Đây là sức mạnh kinh khủng gì!
Cơ giáp gì, không đúng, người nào có thể trong nháy mắt làm được điều này với một chiếc cơ giáp 3S!
Giây phút đó Kurosaki lần đầu tiên cảm nhận được cái chết gần mình đến vậy!
Trong nỗi sợ hãi tột cùng, anh ta thở hổn hển.
Đang lúc anh ta mừng thầm mình đã thoát nạn thì cả thế giới đột nhiên đảo lộn, cơ thể và cơ giáp bị tách ra một cách thô bạo.
Dường như nghe thấy một tiếng "Xẹt" từ sâu trong cơ thể, như thể có người đã lột sống hệ thần kinh của anh ta.
Nỗi đau lan khắp toàn thân chạm đến tận linh hồn!
"A!"
Tiếng hét thảm thiết xé lòng khiến mỗi người có mặt tại hiện trường đều không khỏi rùng mình.
"Vui không? Tôi hỏi cậu vui không?"
Alice không hề dừng tay, đá anh ta qua lại, quăng quật anh ta như một quả bóng.
Kurosaki, phó chỉ huy Thiên Ẩn, cấp 3S, xếp hạng dự kiến trước trận là 27.
Trong chớp mắt không hề có sức chống cự!
"Thế nào? Nói đi chứ?"
Nhìn dáng vẻ bùng nổ của Alice, hiện trường chết lặng.
Không ai dám cản, không ai dám khuyên.
Đương nhiên, ngay cả đối thủ là đội 11, Nick và Shura cũng không hề cảm thấy Alice tàn nhẫn.
Ngược lại còn cho rằng Kurosaki đáng đời.
Cuối cùng chỉ có Deidara yếu ớt nói: "Chị à, đừng thật sự giết người ta nhé."
Tình trạng của đối phương muốn nói cũng không nói nổi.
"Được rồi, coi như cậu may mắn, hôm nay mùng một bà đây không sát sinh!"
Kurosaki đã hoàn toàn bất tỉnh: "..."
"Gặp được tôi là phúc của các người, hôm nay bà cô đây sẽ dạy dỗ các người cho tốt, thế nào mới là quân nhân!"
Dưới ánh trăng, khuôn mặt kiên nghị và quyết đoán của Alice như một nữ võ thần cầm kiếm phán xử bóng tối.
Đội 9 tiếp quản chiến trường, không lưu tình cũng không nương tay.
Cô không ngừng đánh, miệng còn không ngừng lẩm bẩm.
"Cú đấm này gọi là đối xử tốt với người khác!"
"Cú đá này gọi là hòa thuận thân thiện!"
"Đòn này gọi là lấy đức phục người!"
"Chưởng này gọi là từ bi siêu độ!"
"Hiểu chưa? Nói đi!"
"Hiểu rồi hiểu rồi!"
"Hiểu gì rồi?"
"Đối xử thân thiện với người khác!"
"Tốt, đọc thuộc lòng ba lần những gì tôi vừa dạy!"
"..."
Mặt Jokyo xanh mét, lần này đến lượt Thiên Ẩn mất mặt.
Giáo dục bằng tình yêu thương giờ đây đã được cụ thể hóa.
Bên kia màn hình, dù là Tinh võng hay đại sảnh quan sát đều đang vỗ tay tán thưởng!
"Alice giỏi lắm!"
"Đúng! Chính là không được giáo dục kỹ!"
"Liên Bang ngầu quá đi mất!"
"Từ người qua đường chuyển thành fan rồi!"
"Đều nói Phó Tri Vi là nữ võ thần Vũ trụ, đây này, chẳng phải còn một vị nữa sao!"
Chỉ có Jokyo vừa rồi đắc ý bao nhiêu, bây giờ tức giận bấy nhiêu.
Những tiếng cười nói, chửi mắng và ánh mắt có chút thương hại xung quanh như những mũi kim châm vào người ông ta.
[Đội 17, Vương Triều Thiên Ẩn, Takahashi Ryuu bị loại!]
[Đội 17, Vương Triều Thiên Ẩn, Hoshino Gen bị loại!]
[Đội 17, Liên Minh Thâm Lam, Coleman bị loại!]
[Đội 9, điểm +1!]
[Đội 9, điểm +1!]
[Đội 9, điểm +1!]
"Được rồi, bây giờ các người đã cảm nhận được sự ấm áp của xã hội loài người chưa?"
Deidara: [Phong chủ ngầu quá đi mất!]
"Những người khác thu gom vật tư!"
Đầu óc Alice rất tỉnh táo, đội cứu viện đi cùng của đội 9 đến quá nhanh, không nhanh tay một chút là chẳng vớt vát được gì.
"Xu Xu, cứu người."
"Ok!"
Nguyễn Xu Xu lấy mấy viên Chỉ Huyết Đan ra, lần lượt cho những người bị thương nặng uống, những người bị nhẹ hơn thì cho dung dịch phục hồi.
Tùy theo mức độ nặng nhẹ, có người được cho loại 100, có người 300, có người 500.