Soi sáng mọi ngóc ngách của khu rừng.
Đúng lúc này Trùng tộc phản công.
Thật... Không còn lời nào để nói...
"..."
"Thật biết chọn thời điểm!"
"Lũ trùng hôm nay ra đường chắc nên xem ngày!"
Trong tay Huyền Thanh Tông còn có khả năng sống sót.
Gặp phải lôi kiếp Trúc Cơ thì thoát kiểu gì?
Thời An Độ Kiếp kỳ còn phải chịu một bài học đau đớn!
Huống chi là mấy con trùng!
Đằng sau lôi kiếp là ai? Thiên đạo!
"Tiếc cho bao nhiêu vật liệu!"
Đợt phản công này số lượng thật sự khá nhiều, khắp núi đồi.
Nhưng trước lôi kiếp, chúng sinh bình đẳng.
Trùng tộc vừa mới ló đầu ra, những con đi đầu không kịp phanh đã bị đánh thành từng mảnh, ngay cả xác cũng không còn.
"Mẹ kiếp! Đúng là tan thành tro bụi!"
Thiên lôi không dừng lại mà liều mạng tấn công.
Ba người dốc toàn lực chống lại nỗi đau do linh khí và thiên lôi tôi luyện cơ thể.
Sấm sét như đang đúc gân luyện xương cho họ, từng tấc da thịt trên cơ thể đều đang vỡ vụn rồi tái tạo, sau đó trở nên ngày càng mạnh mẽ.
Tẩy tủy phạt gân, Trúc Cơ đã thành.
Trúc Cơ kéo dài suốt hai ngày.
Trong hai ngày này bên phía Sầm Nhượng đã sắp phát điên.
Sấm sét bất thường chưa từng thấy.
Anh lo lắng những người trong rừng có xảy ra chuyện gì không.
May mắn là nhờ sự quét dọn của Huyền Thanh Tông, Trùng tộc trong thành phố đã không dám hành động liều lĩnh, giảm bớt khó khăn cho việc đi lại của họ.
Những người đứng đầu các căn cứ sống sót đã tụ tập lại với nhau.
Người đứng đầu hai căn cứ còn lại đều là phó tướng của Sầm Nhượng.
"Các anh đã thấy người rồi à?"
Mọi người đều nghe thấy tiếng nổ nhưng không rõ chuyện gì đã xảy ra.
Cho đến khi Sầm Nhượng tìm đến mới biết Selene đã đón những vị khách đã lâu không gặp.
"Đúng vậy, hơn mười người mang theo Tinh thú giết rất nhiều Trùng tộc."
"Anh nói thật à?"
Không tận mắt chứng kiến thì không thể tin được.
Liên Bang huy động mấy chục vạn quân dân cũng không giải quyết được, vậy mà đại quân Trùng tộc lại bị giết đến mức không dám ra ngoài.
"Tôi lừa anh làm gì! Anh đi xem đống xác Trùng tộc chất thành núi trên đường phố đi, ít nhất cũng mấy vạn."
"Hôm qua hang mỏ nổ lớn, trong rừng chắc còn nhiều hơn."
"Tôi không phải không tin anh nhưng hơn mười người..."
"Không chỉ có người, còn có Tinh thú?"
"Tôi đã thấy Tinh thú cấp cao rồi, rắn khổng lồ, sói khổng lồ, còn có chim bay lượn trên trời."
Nghe anh miêu tả giống như chuyện cổ tích vậy, khó mà tin được.
Tinh thú còn có thể hợp tác thân thiện với con người sao?
Sói đầu đàn băng sương? Rắng trắng khổng lồ? Ít nhất cũng là Tinh thú cấp một phải không?
Từ khi nào mà Tinh thú cấp cao lại ngoan ngoãn như thú cưng vậy?
"Họ không dùng cơ giáp!"
"!"
"Họ dùng kiếm!"
"..."
"Tôi cảm thấy anh đang kể chuyện thần thoại!"
Nhưng quen biết Sầm Nhượng đã lâu nên hiểu tính cách của anh, lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, không thể nào!
"Có phải là 7 năm phong tỏa này thế giới bên ngoài đã thay đổi rồi không? Có công nghệ mới rồi?"
Lời này chính họ cũng không tin, sự phát triển của công nghệ đều có quy luật.
Đừng nói 7 năm, 70 năm biến thành như vậy cũng không thể nào.
Giống như là... Sản phẩm của một không gian khác.
Nếu không phải nhóm 5 người cùng lúc tận mắt chứng kiến Sầm Nhượng cũng sẽ cho rằng đây là ảo giác trước khi chết của mình.
"Còn một vấn đề nữa, sấm sét trong rừng..."
Phó tướng Phúc Kim không nói hết nửa câu sau, anh lo lắng đám người đó có thể đã xảy ra chuyện.
Sấm sét đáng sợ đó lẽ nào không đáng sợ hơn Trùng tộc sao?
"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác."
Đúng vậy, 7 năm rồi, đạn hết lương cạn, đây là hy vọng cuối cùng.
"Anh muốn làm gì?"