"A! Lần sau chắc họ đã tốt nghiệp thành chủ tướng của Quân đoàn 1 rồi!"
Không ai nghi ngờ điều này, trong đội ngũ của Liên Bang năm nay trình độ và tố chất chiến đấu của đội trưởng, đội phó dù đặt ở đâu cũng là rồng trong loài người!
Đặt ở các quốc gia nhỏ khác chắc chắn là những nhân vật tầm cỡ tướng tá.
Chỉ cần có thời gian, việc nắm giữ ba quân uy chấn một phương là chuyện sớm muộn.
"Tiếc thật, chúng ta không cùng một quốc gia..."
"Nếu thật sự đánh trận thì ai có thể may mắn được kề vai chiến đấu cùng Liên Bang chứ!"
"Nhưng tôi đã lưu lại quang não của Tô Tử Ngang, Aslan và Cain, đã hẹn sau này sẽ đến Liên Bang tìm họ chơi!"
"Tôi cũng vậy, tôi cũng vậy! Ha ha ha ha ha!"
Đến thi đấu, khắp nơi đều là kẻ địch, không ngờ lại còn kết được bạn tốt.
Họ không biết rằng trận đấu này chỉ mới mở đầu cho một duyên phận kỳ diệu...
Các tuyển thủ bị loại của các đội khác nghe cuộc đối thoại này trong lòng dấy lên chút chua xót.
Ở cùng Liên Bang thật sự tốt đến vậy sao...
Đội cứu hộ chở đầy một khoang "Kẻ yếu" càng thêm ngũ vị tạp trần.
Lúc này Liên Bang giống như một ngọn hải đăng đứng sừng sững giữa biển sao, ánh sáng chiếu tới là nơi trái tim hướng về!
Nếu thật sự đến chiến trường, thử hỏi ai không muốn có những người đồng đội có thể giao phó sau lưng như vậy chứ!
Liên quân đội 9: 1198... 1087... 921... 803... 650...
Liên quân đội 2: 1897... 1780... 1653... 1462... 1305...
"Đội 9 đã giảm một nửa rồi!"
Liễu Thành nắm chặt hai tay, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào số người của hai quân.
Tin tốt là binh lực còn lại của đội 2 gấp đôi đội 9!
Cảm xúc căng thẳng cuối cùng cũng được giải tỏa.
Ít nhất đến đây mọi thứ đều đang phát triển theo hướng mà Phó Tri Vi và Đế Quốc mong muốn!
Ông ta thầm niệm trong lòng: [Tình hình vẫn trong tầm kiểm soát, ưu thế của Đế Quốc vẫn còn!]
"Không dùng Tinh thú quả thật là chủ động từ bỏ một cơ hội thắng rất lớn!"
Khóe miệng Lý Nguyên Bác khẽ giật.
Vừa nãy còn khen chúng tôi công bằng... Nếu thật sự dùng thì ông còn cười được không?
Liễu Thành nhìn những người trong phái đoàn Liên Bang.
Dường như... Bất kể xảy ra chuyện gì đám người này cũng không có cảm giác căng thẳng.
Ăn thì ăn, uống thì uống, đánh nhau ầm ĩ, nói đùa...
Cái cảm giác thả lỏng đó là không quan tâm thắng thua hay là cho rằng thắng lợi tất sẽ thuộc về mình?
"Tiểu Huyền Tử, bói một quẻ xem!"
"Được!"
Chỉ thấy cô lấy ra 3 đồng xu, một quả cầu pha lê và vài lá bài tarot, miệng lẩm bẩm rồi gieo.
"Thiên cơ khó đoán? Cơ học lượng tử! Vận thế không thông? Xuyên qua thời không! Tài vận mơ hồ? Huyền học sửa đồ! Đào hoa trống vắng? Thực tế ảo..."
"Cô làm gì vậy?"
"Khoa học kỹ thuật và huyền học kết nối rồi! Tôi gọi nó là bói toán cyber!"
Được rồi, năm 425 Lịch Vũ trụ, bộ môn của phái Bàn Sơn đã được kế thừa và phát triển trên người Tiểu Huyền Tử!
"Thế nào?"
"Càn nguyên hanh lợi trinh, thiên hữu cát vận sinh! Quẻ này hiện tường thụy, phúc trạch tự thiên thành."
Nếu Huyền Thanh Tông nghiêm túc chắc chắn không thể thua.
Nhưng người ngoài sân không biết họ muốn phát huy mấy phần sức, có muốn thắng không!
Mấy người nghe xong lời của Tiểu Huyền Tử nhanh chóng mở quang não bận rộn lên.
"Các người làm gì vậy?"
"Lên mạng đặt cược thêm cho đội 9!"
"?"
"Còn có thể như vậy?"
Carl kinh ngạc nhìn Tiểu Huyền Tử, nếu sau này đều có thể làm như vậy, có phải là không cần lo lắng về tiền bạc nữa không!
"Tôi không thể!"
Tiểu Huyền Tử cười khổ, cung tài bạch của cô có vấn đề còn đòi đánh bạc?
Sẽ bị cắn ngược đến mức nghèo rớt mồng tơi!
"Vậy họ?"
"Hành vi cá nhân không liên quan đến tôi."