"Nếu liên tục bị suy yếu, không cần nói đến đội 2, có thể đi đến được đội 23 hay không cũng chưa biết."
"Còn nữa, từ góc độ của đội 2, cẩn trọng không phải là chuyện xấu, chuyến này hạ gục đội 6 là điều chắc chắn, xông đến đội 9 dù chắc chắn sẽ hụt nhưng ít nhất sẽ không có tổn thất về chiến lực, đến lúc đó thông tin về cờ trận cũng sẽ biết rõ."
"Bước đi này của đội 9 thật ra là đúng đắn!"
"Trước tiên xem đội 9 và 11 có thể thắng được đội 17 hay không đã."
Alice thu hoạch xong thung lũng không hề dừng lại mà đi thẳng về phía đại doanh của đội 17.
"Đi nhanh lên, đánh xong còn kịp ăn trưa."
Những người khác: "..."
Đội 17 mà nghe được sẽ nghĩ gì.
Jokyo: [Đã tức hộc máu rồi!]
Mà Tô Tử Ngang phía sau càng không dám chậm trễ một khắc.
Sợ sư muội sẽ nới rộng khoảng cách quá lớn.
Doanh trại đội 17 tổng cộng cử đi 3 đội, một đội bị đội 9 và 11 tiêu diệt.
Hai đội còn lại tổng cộng 200 người vẫn đang ở ngoài thu gom vật tư.
Lúc này trong doanh trại có chưa đến 500 người.
Về số lượng tương đương với liên quân do Alice dẫn đầu.
Mặt đất bắt đầu rung chuyển, móng sắt của Tinh thú đạp về phía doanh trại, sau đó tiếng tù và chiến thắng vang lên.
Kết quả đã được trước!
Đội hạt giống số một năm nay có khả năng thăng hạng nhất là đội 17, Vương triều Thiên Ẩn tàn nhẫn hoàn toàn không có nhiều cơ hội chống cự, bắt đầu thất bại một chiều.
1 giờ trước...
"Xông lên! Tranh thủ tước khi Tô Tử Ngang đến hạ gục đội 17!"
Đây mới là lý do chạy muốn gãy chân suốt chặng đường này phải không.
Còn đối thủ cho đến khi đội 9 và đội 11 dẫn người xông vào vòng phòng ngự mới phản ứng lại.
Tất cả đến quá bất ngờ!
Lính gác phát hiện bầy thú lao tới cứ tưởng là thú triều.
Không phải là thú triều cấp độ bình thường mà giống như toàn bộ Tinh thú của Vòng tròn Thiên Tinh đều lao thẳng về phía doanh trại 17!
Lính gác còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn sợ hãi và chấn động đã thấy cảnh tượng vô lý đó!
Người trên bầy thú!
Người cưỡi bầy thú đến đánh trận!
Không kịp nữa rồi, anh ta dùng giọng nói run rẩy kéo còi báo động.
[Báo động! Báo động! Thú triều! Còn có... Quân địch!]
"Là thú triều hay địch quân?"
[Nhanh... Nhanh chạy!]
"Nói rõ hơn đi?"
[Trên lưng bầy Tinh thú có quân địch!]
Không cần thông báo nữa, đại quân Tinh thú như thủy triều đã áp sát trước mắt.
Phó đội trưởng Konaka Kenta dẫn đầu ở lại nhìn rõ mồn một, bầy Tinh thú dài vô tận đang cõng đội 9! Còn có đội 11!
Đội 17 vốn luôn bình tĩnh chơi đùa với đối thủ trong lòng bàn tay lần đầu tiên hoảng loạn.
"Đây là cái gì vậy!"
Đội 9 xuất hiện đã là một bất ngờ lớn, huống chi là cách xuất hiện gây sốc như thế này!
Muốn chạy, không thể chạy! Cũng không kịp nữa rồi
Trước bầy Tinh thú đông đảo và cấp độ cao như vậy, phòng ngự giống như giấy dán.
Trận phòng ngự và lá chắn năng lượng cứng như sắt thép bị xé nát dễ dàng.
Hơi lạnh bốc lên từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, lỗ chân lông toàn thân đều phát lạnh.
Konaka Kenta khó khăn lắm mới tìm lại được giọng nói của mình, nỗi sợ hãi tột độ khiến giọng nói cũng run rẩy.
"Phòng... Phòng ngự!"
Phòng ngự có ích không?
"Không đúng! Tấn công!"
Chỉ có thể tấn công!
Bây giờ điều quan trọng nhất không phải là chiến thắng, mà là giữ mạng!
Đây là bản năng của con người!
Nhưng ngay giây tiếp theo, bầy Tinh thú đồng loạt dừng bước trước cửa doanh trại.
Chưa kịp để Konaka Kenta phản ứng.
Một nhóm chiến sĩ cơ giáp từ trên lưng bầy thú nhảy xuống, trang bị đầy đủ.
Không nói hai lời, không hô hào không đàm phán dẫn đội xông vào doanh trại.
Một loạt hành động khiến đội 17 không kịp trở tay.
Nhưng bản năng của chiến sĩ khiến họ ngay lập tức giơ vũ khí lên.