Đây là câu chuyện thần thoại gì vậy!
Zaymo cấp 3S bị hạ gục trong một nốt nhạc!
Đối thủ còn là một cơ giáp cấp B!
"Phòng ngự phòng ngự!"
9 người đề cao cảnh giác mười hai phần nhanh chóng kết thành đội hình phòng ngự.
Lương Nguyệt Oánh thấy tất cả, trong đầu bắt đầu cuộc đối thoại điên cuồng với hệ thống.
[Mày có nhìn rõ không? Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế?]
[Trời ơi, đó là ai vậy? Quá kinh khủng! Đội 7 còn có người như vậy sao?]
[Tôi vừa nghe nữ chính gọi cô ấy là Thời An. ]
Thời An nghe được một đoạn đối thoại khó hiểu, trong đó còn nhắc đến cô, chính xác hơn là nhắc đến nguyên chủ.
Cô tìm thấy nguồn phát ra giọng nói trong tiểu đội 9 người.
Là một cô gái nhỏ trông lanh lợi hoạt bát, biểu cảm tinh nghịch đáng yêu.
Nhưng cô ấy không hề mở miệng, vậy vừa rồi là gì?
Tiếng lòng của cô ấy? Cô ấy đang dùng tiếng lòng nói chuyện với ai.
Hệ thống là ai? Nữ chính lại là ai?
[Thời An, sao nghe quen quen... Nhớ ra rồi, tiểu thư thật chết yểu!]
[Không đúng, Ký chủ, theo kịch bản thì mồ của cô ấy đã cao mấy mét rồi!]
[Đúng vậy, lúc tôi đến không phải cô ấy đã chết trên đường bị lưu đày rồi sao? Sao lại ở đây?]
[Không phải cô ấy không có tinh thần lực sao? Sao lại mạnh như vậy? Đây là tốc độ mà con người có sao?]
[Zaymo là 3S đấy, còn là cao thủ trong 3S, hạ gục trong một nốt nhạc luôn! Hạ gục trong một nốt nhạc! Cả Liên Bang, không, cả Vũ trụ có ai có thể hạ gục 3S trong một nốt nhạc không?]
[Ký chủ đừng vội, kịch bản có thể đã xảy ra vấn đề, để tôi kiểm tra xem. ]
Một luồng dao động truyền đến, không phải tinh thần lực cũng không phải thần thức, giống như một hệ thống năng lượng hoàn toàn mới.
Dường như đang cố gắng kết nối với cái gì đó.
Thời An theo bản năng cắt đứt nó.
Thần thức nhanh chóng phản công lại, gia nhập cuộc trờ chuyện.
[Thật thú vị. ]
[?]
[!]
Một người một hệ thống đối diện dường như đã nhận ra điều gì đó.
Trên mặt Lương nữ sĩ mang theo vẻ không thể tin nổi và kinh hãi nhìn cô.
[Ký chủ, cô ấy! Cô ấy! Cô ấy hình như đã phát hiện ra chúng ta!]
[Cô ấy đang ở trong kênh của chúng ta! Tại sao cô ấy có thể nghe thấy cuộc đối thoại của tôi và hệ thống!]
Lương Nguyệt Oánh bắt đầu vò đầu! Đây là cái tình huống gì vậy!
"Đừng sợ, tôi có chút chuyện cần làm."
[Cô ấy đang nói với chúng ta sao?]
[Tôi cũng không biết!]
Mấy lời nói nhẹ nhàng của Thời An lại khiến Thời Nhạc Nhạc trong đội cảm thấy có một luồng khí lạnh từ sau lưng bốc lên đến đỉnh đầu.
Đây là Thời An? Là Thời An đó sao?
Sao cô ta lại... Sao lại mạnh như vậy!
Không phải cô ta không có tinh thần lực sao? Không đúng, trên tài liệu nhiều nhất cũng chỉ là cấp B!
Nỗi sợ hãi bao trùm toàn thân, cô ta đã không thể cử động được một chút nào.
Cô ta co rúm người lại lùi bước trốn ra sau cùng của đội.
Thời An liếc mắt một cái đã nhìn thấu.
"Không cần trốn."
Cơ giáp cấp B được thu lại để lộ ra một khuôn mặt tựa như thần nữ.
9 người đối diện có chút hoảng sợ, sự thật trước mắt thật sự quá kinh người.
Bây giờ họ nên làm gì?
Đầu hàng? Hay là trực tiếp bỏ chạy?
Khi gặp đối thủ rất mạnh thường sẽ kích thích ham muốn thắng thua, vận động trí não hoặc hợp tác toàn lực để nghĩ ra cách chiến thắng.
Nhưng khi đối thủ đã mạnh đến mức không cùng một đẳng cấp thì trong đầu ngay cả ý nghĩ phản kháng cũng không có.
Nghe cô gái nói những lời khó hiểu còn thu lại cơ giáp họ càng thêm nghi ngờ, cô ta định làm gì!
"Nhiều khán giả quá."
Cô khẽ mở đôi môi mỏng, lời còn chưa dứt 3 chiếc máy bay không người lái giám sát trực tiếp xung quanh "Xẹt" một tiếng tóe lửa, rơi từ trên không xuống.